Người con gái tôi thương

Tôi với em đã ở bên nhau qua bao nhiêu mùa trăng, đã qua bao nhiêu tối đầu đông và cả những trưa hè nắng gắt. Đã từng thủ thỉ với nhau bao điều. Tôi và em dành cho nhau một thứ tình cảm thiêng liêng và thuần khiết. Thực lòng mà nói, tôi không nghĩ trên đời này có thứ điều gì có thể khiến tình cảm của tôi dành cho em vơi bớt đi ngoài việc em không còn yêu tôi và đến với một người khác.

Continue reading “Người con gái tôi thương”

Tạm biệt Singapore

Singapore đẹp dịu dàng với cái nắng nhẹ chào đón tôi cùng mọi người ngay từ những ngày đầu ghé thăm. Tối đó, trời đổ mưa như trách móc điều gì nhưng tảng sáng hôm sau lại thấy trên cao trong vắt những áng mây trắng khẽ đung đưa. Tôi đã lần đầu thức giấc ở một nơi cách xa quê nhà đến cả vài nghìn cây số như thế. Ngồi lặng lẽ ở chiếc ghế sofa, tay cầm cốc coffee gói pha vội vàng, mắt đánh đi đâu. Hà Nội của tôi có nơi nào đẹp đến vậy chăng?

Continue reading “Tạm biệt Singapore”

Nói với con

Ngày con chào đời, có lẽ có một thứ gì đó mạnh mẽ lan tỏa khắp đất trời này, khiến từng mạch máu trong người bố trở nên ngoan cường hơn một chút. Bố đã có thêm một động lực lớn lao dù với bao người đó chỉ là chuyện thường ở đời, bố sẽ bảo vệ, chở che mưa nắng cho một linh hồn bé bỏng, giống như cách mà ông nội đã nuôi nấng, vỗ về bố từ những ngày thơ ấu.

Continue reading “Nói với con”

28 tuổi, thực ra là…

Ở độ tuổi không còn quá trẻ nhưng cũng chưa tới mức gọi là già, tôi ngông nghênh bước vội qua những ý niệm vẫn đang chờ mình hoàn thiện. Một trong số đó thuộc về niềm tin cố hữu tôi mang bên mình đã nhiều năm, mình sẽ không sống vì mình, hãy luôn biết đặt bản thân vào người khác.

Continue reading “28 tuổi, thực ra là…”