Chuyện không làm leader nữa

Ngày cá tháng tư 2025, công ty chính thức tái cơ cấu, tôi xuống làm member, sau khoảng 3 năm làm leader và cách ngày tôi post bài viết chuyện làm leader khoảng 6 tháng.

Tái cơ cấu

Chuyện tái cơ cấu tổ chức đến tự nhiên theo dòng chảy OKR, BraveBits đang vận hành theo hệ thống Matrix mà ở đó các quản lý thiên về functional team đã trở nên không còn phù hợp. Một quản lý như tôi phải ôm khoảng 40 con người và OKR checkin là một điều gì đó, gần như bất khả thi.

Một số hiệu ứng phụ đi kèm OKR là chọn người phù hợp, việc lọc máu diễn ra nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Đứng giữa dòng chảy AI đang xiết, BraveBits nhìn từ xa giống một thế giới nhỏ mà ở đó chủ tịch hội đồng quản trị giống như Thanos, búng tay một phát, nửa thế giới bay.

Một số review về công ty xuất hiện, hầu hết là tiêu cực, một số khác hùa theo, một số khác,… kệ.

Đi làm như một quản lý hiệu suất nhân sự

Một ngày đi làm của tôi kể từ chương mới rất khác, tôi có gần như trọn vẹn 8 giờ để được “đắm” mình vào công việc. Ở vai trò mới là Quản lý hiệu suất nhân sự, các đầu việc cũng khác nhiều so với role cũ là quản lý dev và QA. Tôi có chút chưa quen ở những ngày đầu tiên, vừa sợ, vừa thích. Cái cảm giác trộn lẫn giữa ánh nhìn của người khác và sự phản tư của chính bản thân mình khá thú vị. Nó vừa thách thức, vừa khơi gợi, nó bỗng khiến tôi mê đắm vẻ đẹp của sự crafting và ngó lơ mọi sự drama khác.

Nhân sự bị sa thải nhiều và nhu cầu về hiệu suất bỗng dưng được đưa lên cao vút. Một số lo lắng khi biết sắp tới sẽ có một khung đánh giá hiệu suất và ai không đạt thì sẽ xuống xe. Một số khác, lạc quan hơn, đến và chia sẻ, “em không nghĩ rằng quản lý hiệu suất có thể tạo ra impact gì lớn trong lúc thai nghén này”. Chủ trương của công ty là lấp phần người thiếu bằng AI, sẽ không hoàn toàn hiệu quả ở thời điểm hiện tại và sẵn sàng chấp nhận hi sinh một số sản phẩm, thay đổi định hướng nếu cần. Nhưng về lâu về dài, người phù hợp trong khuôn khổ OKR vẫn giữ nguyên. Và hiển nhiên, người phù hợp này cần phải có khả năng đè đầu cưỡi cổ AI.

Ồ, thế là bỗng chốc bộ phận mới về hiệu suất này cũng như vị trí của tôi được quan tâm một cách đặc biệt và là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Vì có vẻ như, mọi thứ đang nóng hổi tại công ty liên quan mật thiết đến bộ phận này. Tôi hiểu rằng tôi cần phải chứng minh khả năng của mình trong bộ phận và với công ty trong khi Job Description vẫn đang trong quá trình hoàn thiện. Tôi hiểu rằng đây là một nhiệm vụ khó khăn.

Quyền hạn và sự ảnh hưởng

Không còn làm lead, tôi vẫn chịu trách nhiệm cho hiệu suất của nhân sự nhưng khác ở chỗ là không được phép yêu cầu họ làm gì. Tôi sẽ phối hợp cùng quản lý trực tiếp của họ để tạo động lực nhưng chủ yếu sẽ nằm trong vùng hỗ trợ năng lực cho nhân sự để sau cùng, tạo ra hiệu suất. Hiểu đơn giản là khi họ làm việc mà vướng mắc, tôi sẽ giống một agile coach, đến hỗ trợ, đưa ra lời khuyên. Không chỉ tay như cách cũ của một ông Tech Lead mà embed vào đầu họ tư duy giải quyết vấn đề… cùng AI.

Không còn làm lead, tôi hiểu rằng có ai đó sẽ rất quan tâm đến cảm xúc của tôi khi có vẻ như tôi đang bị tước đi “quyền lực”, ví dụ như sếp Richard của tôi đã tỏ ra rất quan ngại trong một buổi họp định kỳ giữa những anh em BOD “lo anh em sẽ cảm thấy mình không còn sự ảnh hưởng”. Hay vợ tôi trong một buổi chiều tà ngồi trên xe, bên ghế phụ khi nghe chuyện tôi không còn làm lead nữa, đã buông nhẹ một câu nói “Nếu công ty không cần anh nữa, về với em nhé”.

Đối với cả 2 người, tôi trân trọng và đã trả lời khảng khái, quyền lực không phải là thứ tôi truy cầu. Nếu hỏi tôi có buồn không? Chắc chắn là có, tôi buồn nhiều vì tôi hiểu rằng tôi sẽ mất kết nối với những member của mình, ít nhất là nó sẽ không còn được như trước nữa. Bị giáng chức thì có lo sợ công ty sẽ sa thải mình không? Có lo chứ, nhưng sợ thì không.

Tôi luôn biết rằng mình không phải là người giỏi nhất, nhưng tôi có một niềm tin mãnh liệt rằng tôi có thể vượt qua mọi khó khăn trong đời.

Tạm kết

Thẳng thắn thì tôi đã luôn có thể chọn một nơi khác, ngay từ khi bắt đầu quay lại BB làm việc. Nhưng tôi đã chọn BB. Ngay từ khi bắt đầu, chưa bao giờ là số phận quyết định tôi, mà là tôi đã chọn cách tôi sống, tôi quyết định số phận của mình.

Và lần này cũng vậy, tôi muốn cháy với ngọn lửa đam mê và khát khao giúp người, giúp đời của tôi.

Cheers!

Chuyện làm leader

Một trong những trách nhiệm hiển nhiên của Tech Lead (hay ở nơi tôi làm việc là Chapter Leader) là tuyển dụng. Nói đúng hơn là người chịu trách nhiệm cung ứng dev cho các scrum team. Tôi có nhiều ngày chỉ ăn và đọc CV. Dưới sự hỗ trợ của team Talent Acquisition, số lượng CV tôi cần phải review mỗi ngày có khi lên đến vài chục chiếc.

Continue reading “Chuyện làm leader”

My little Rik – vào lớp 1

Rik của bố bẵng qua nhiều ngày rong chơi không lo lắng, bỗng lên lớp một. Môi trường mới, thầy cô bạn bè mới, khuôn phép và nề nếp hơn. Mọi yêu cầu trở nên cao hơn nhiều so với khi học mầm non, cậu bé Rik ngoan ngoãn của bố giờ trở nên cá biệt trong mắt mọi người nhiều lắm.

Continue reading “My little Rik – vào lớp 1”

Tâm sự tuổi 30

Tôi đang ở tuổi mà bên trên có bố mẹ già cần phải lo, bên dưới có con nhỏ phải chăm sóc. Mỗi bước đi trong đời cần nhiều sự thận trọng và hơn tất cả, tôi hiểu mình cần bắt đầu biết chọn những điều thực sự quan trọng đối với mình để mang theo và bước tiếp.

Đại đa số những suy nghĩ tôi có ở thời điểm này là kết quả của nhiều năm tích lũy, đại đa số không khác quá nhiều nhưng có một số ít đã thay đổi đến độ tôi tưởng có thể hét lên “Eureka”.

Để tôi kể bạn nghe một vài điều tôi tâm đắc.

Tiền bạc

Tiền bạc hay vật chất nói chung, rõ ràng là điều quan trọng, thậm chí là quan trọng nhất với đại đa số mọi người. Chúng ta vẫn thường nghe câu nói tiền không giải quyết được tất cả các vấn đề nhưng có thể xử lý hầu hết chúng. Và điều này là thật. Cuộc sống của một người có điều kiện nhìn chung sẽ rất khác so với số còn lại.

Bạn đã bao giờ nghe kể về một cô gái đi cùng người yêu của mình trong chiếc xe ô tô dưới trời mưa, nhìn lên ô cửa kính cô lấp lánh những giọt nước, cô thốt lên: “Em thích trời mưa”? Cũng là cô gái ấy, 5 năm trước được người yêu của mình đèo trên chiếc xe wave khoác vội vàng chiếc áo mưa, luôn miệng càu nhàu: “Mưa v–“.

Những mối quan hệ

Ai trong đời cũng có lấy một vài người bạn. Mình vẫn luôn không ngừng cảm ơn đời đã mang đến cho mình những người bạn thiện lành. Một câu nói kinh điển khác về bạn bè mà mọi người ắt hẳn đều nghe qua: Bạn là trung bình cộng của 5 người bạn thân. Mình thích câu này hơn: “Bạn là kết quả của mọi tương tác mà người khác mang đến cho bạn”. Giống như hiệu ứng cánh bướm, bạn nhận được một cử chỉ tốt đẹp sẽ giống như mầm xanh bắt đầu được gieo, và bạn sẽ có thiên hướng cho đi điều tốt đẹp như thế ở thì tương lai. Vế ngược lại cũng đúng, bạn không thể trông chờ một đứa trẻ bị cô lập và dè bỉu lớn lên có thể yêu thương người khác. Nếu điều đó xảy ra thì chỉ bởi vì tình thương mà đứa trẻ đó nhận được nhiều hơn vô số lần những bất hạnh mà nó gặp phải.

Mình gặp nhiều khó khăn trong đời từ những ngày rất bé nhưng đến bây giờ mình có thể tự hào nói rằng mình gặp may mắn còn nhiều hơn thế gấp vô số lần. Mình mang nhiều vết sẹo, một số đã lành, một số khác thì chưa nhưng có nhiều người đã cho mình áo quần để che chúng lại. Một số ít còn cho mình vòng tay và cặp kính mắt. Mình hi vọng bạn tìm được những người bạn có thể trao cho bạn một điều gì đó và hãy làm điều tương tự với họ. Nếu bạn đã đọc hết đoạn tiền bạc bên trên thì bạn sẽ thấy khá hiển nhiên rằng không phải cứ ai cho mình được những giá trị vật chất thì nên giữ lại bên mình. Dùng con tim để lắng nghe thật kỹ xem giá trị mình nhận được là gì và dùng khối óc để phân định xem đó có là thứ mình cần hay không.

Nếu câu trả lời là không thì hãy mạnh dạn bước tiếp mà không có họ.

Vì như bạn vẫn biết đấy, đôi khi cái chúng ta thực sự cần ở một mối quan hệ, chỉ đơn giản là có ai đó thực lòng lắng nghe những điều mình nói mà thôi.

Thời gian

Ai cũng biết thời gian không vô hạn nhưng đại đa số chúng ta lại đang sống như thể mình có khoảng 1.000 năm trên đời. Họ có nhiều ước mơ và mỗi cái để đạt được chắc họ phải dành hết vài cái thanh xuân nhưng lại tham lam giữ chúng bên mình trong một đời ngắn ngủi. “Không ai đánh thuế ước mơ” và câu này mình đồng ý cả hai tay. Hãy cứ mơ cả nghìn ước mơ nếu bạn thích nhưng hãy chọn lấy một cái để thức cùng với nó.

Nhưng kể cả khi bạn đã chọn cho mình một ước mơ, hãy chắc chắn rằng những điều bạn làm là hướng đến ước mơ đó. Bạn không thể mong chờ gieo một hạt xoài và chờ nó lớn lên thành hạt cam. Nhiều người ngoài kia mải miết kiếm tiền và phải cho đến tận những phút giây cuối đời họ mới đau đớn nhận ra rằng, cái họ cần là một bữa cơm gia đình trọn vẹn.

Là thế đấy, hãy mạnh mẽ bước tiếp mà không có một vài ước mơ không phải là thứ bạn thực sự, thực sự rất đau đáu. Không chắc ước mơ đó sẽ trở thành sự thật, sau rất nhiều những nỗ lực của bản thân, nhưng được sống cùng với ước mơ của mình là một điều tuyệt vời. Nó sẽ khả thi hơn nhiều lần so với việc sống cùng vài hoặc vài chục ước mơ. Quan trọng hơn cả, ước mơ đó sẽ là kim chỉ nam cho mọi điều bạn làm trong đời.

Nếu những gì mình viết đang trở nên khó hiểu với bạn (xin lỗi vì mình vẫn chưa làm tốt điều này), thì hãy tự hỏi một câu giản đơn thôi: “Nếu ngay bây giờ bạn phải chết, có điều gì bạn rất muốn làm mà đã không làm không?”. Nếu câu trả lời là có thì có vẻ như bạn đang gieo nhầm hạt ước mơ của mình mất rồi.

Khó khăn và may mắn

Mình đã từng nghĩ rằng mình là một đứa trẻ kém may mắn. Lớn thêm một đoạn, mình nghĩ như mình là bình thường vì xung quanh ai cũng có khó khăn cả. Những người được hưởng một cuộc sống bình thường, gia đình đủ đầy và hạnh phúc là những người may mắn. Tuổi 30 nói với mình rằng, khó khăn đến với mình chính là may mắn. Hay nói đúng hơn, khó khăn chính là những cơ hội để từ đó ta có thể chuyển hóa bản thân mình.

Nếu bây giờ bạn có rất nhiều tiền thì bạn sẽ làm gì?

Mình đang hỏi bạn đấy, hãy dành ra lấy một chút thời gian để nghĩ về điều này.

Đây là một câu phỏng vấn vòng 2 tại công ty mình. Câu trả lời mỗi người một đáp án nhưng có thể xếp vào 2 nhóm: Từ thiện và hưởng thụ, có một số bạn vừa làm từ thiện nhưng cũng dành để hưởng thụ. Đây không phải là một câu hỏi để phán xét bạn tốt hay xấu mà để nói với người phỏng vấn về mục đích sống sau cùng khi không có yếu tố vật chất làm nhiễu. Hưởng thụ cũng được, từ thiện cũng tốt nhưng nếu nghiêm túc nhìn nhận một viễn cảnh như thế thực sự xảy ra, bạn và tất cả những thứ xung quanh, xảy đến với bạn sẽ rất khác với hiện tại, cuộc sống này sẽ dễ dàng hơn với bạn nhiều.

Và nếu cuộc sống dễ dàng thế thì sao chúng ta cần phải cố gắng? Cố gắng vì điều gì?

Vì khó khăn nên chúng ta biết mình phải cố gắng, và qua cố gắng, chúng ta nâng cấp bản thân để trở nên ngày một tốt đẹp hơn. Vậy thì khó khăn có còn thực sự là “khó khăn” hay là may mắn?

Mình đã từng bình thường hóa sự khó khăn nhưng giờ, ở một cấp cao hơn, mình biết mình cần biết trân trọng nó, mong chờ nó. Bởi qua khó khăn, mình sẽ lại tốt lên. Và cuộc sống là thế, hãy thôi mong cầu về một ngày mình không có vướng bận gì, hãy mong chờ một đời đầy thách thức như nó vốn dĩ và bạn sẽ thấy nhẹ nhàng hơn mỗi khi vấn đề gõ cửa.

Tạm kết

Spread some love code for a better world, đây là mục đích sống của mình. Mình viết đã nhàm tay, tin theo và đã đi cùng nó một đoạn đường. Thậm chí, mình viết bài này cũng là một phần trong hành trình sẻ chia những mật mã yêu thương của cuộc đời. Nhưng như mình đã viết bên trên, mình đã thôi mong mỏi sự đổi thay từ việc chia sẻ này, mình chỉ đơn giản là đang gieo mầm thôi. Hay như mình vẫn nói với ai đó: “Trông mình có vẻ quan tâm nhưng thực ra mình không quan tâm nhiều đến thế đâu”. (Xin lỗi bạn vì mình vẫn đang chưa biết dùng từ gì thay cho từ quan tâm ở câu này cho sát nghĩa mình muốn truyền đạt).

Mình lan tỏa nhiều năng lượng tích cực và niềm tin về sự đổi thay của họ một cách “rất quan tâm”, mình thăm hỏi và lắng nghe những khó khăn của họ để phần nào giúp họ vững tin, là thật, nhưng mình lại “không quá quan tâm” về kết quả liệu họ có đạt được hay không, cũng là thật. Mình hiểu rằng thay đổi là không dễ dàng nhưng mình biết việc mình đang làm với họ là có ích. Mình hạnh phúc khi trao đi những lời khen có cánh và những lời phê bình thật tâm, mình hi vọng họ có thể thay đổi nhưng sẽ không ngừng tạo động lực cho họ chỉ vì họ chưa đạt được…chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã là quá đủ để mình bước tiếp hành trình sống và gửi tặng yêu thương tới họ rồi.

Và bạn biết không? Bằng việc không mong chờ một kết quả tốt đẹp sẽ đến, bằng việc sống hết mình với phút giây hiện tại, với lý tưởng sống đúng đắn, mình đã tìm thấy bình yên sâu thẳm.

“Mình trông có vẻ quan tâm nhưng thực ra mình không quan tâm nhiều đến thế đâu”.

Đôi lời cho members của tôi

Team của tôi, một tập thể gồm nhiều kiểu người và hẳn nhiên là nhiều tính cách. Có những người biết rất rõ mình phải làm gì, một số ít còn mông lung, nhưng đại đa số đều biết mình cần phải cố gắng. Hầu hết mọi người đến với công ty cũng như với tôi khi tuổi đời còn rất trẻ, kỹ năng còn non nớt và có đầy đủ những sự gồ ghề mà tạo hóa ban tặng. Tôi tin họ đã có những trải nghiệm, và tôi không đủ lạc quan để cho rằng mọi điều họ cảm thấy về tôi cũng như công ty là tích cực. Nhưng tôi tin họ đã luôn cố gắng phấn đấu và mong muốn làm tốt hơn mỗi ngày.

Continue reading “Đôi lời cho members của tôi”