Đừng sợ bị bóc lột

Nhiều bạn sinh viên ra trường, có trong tay tấm bằng đại học, khi đi phỏng vấn và được hỏi về mức lương mong muốn, họ gửi nhà tuyển dụng một con số. Con số đó dao động ở nhiều mức nhưng trường hợp thường thấy chỉ có 2 mà thôi. Nếu sức lao động trong tương lai của họ có thể được đo đếm bằng đơn vị tiền tệ, một là số đó cao hơn so với sức lao động của họ, hai là thấp hơn. Dù trong trường hợp nào, con số đó không nhất thiết phải là mức lương của người được phỏng vấn sau này, khi đã được nhận.

Continue reading “Đừng sợ bị bóc lột”

Người bà truyền thống của tôi

Bà tôi là một người tận tuỵ với gia đình, như bao người bà truyền thống khác, tôi tin vậy. Dù tóc bà không trắng như mây nhưng tôi vẫn yêu bà nhiều. Ở những ngày thơ ấu, khi nhắc về bà là kỉ niệm về những cái kẹo, những đồng hai trăm xin từng ngày, là những lần bị bố đánh cho đến phải quỳ lạy, bà như một vị thiên thần, đến và mang những ấm áp, yêu thương.

Continue reading “Người bà truyền thống của tôi”

Cây xương rồng chết queo

Con lợn vàng nhìn ngu ngu

Trước khi đứa con thứ 2 của tôi chào đời, tôi cùng vợ đi chọn một đôi cây để bàn. Một cây to với thân cây bự, cây còn lại là một cây xương rồng. Tôi vốn thích xương rồng bởi thứ sức sống mãnh liệt của nó và tôi biết trong cả tá cây xương rồng để bàn ngoài kia cũng phải có dăm bảy loại. Có cây xù xù, có cây lại lộ rõ cả thân để lộ những gai những góc. Nhưng buồn là tôi không giỏi gọi tên, tôi thích cái cảm giác ngắm nhìn lũ nó vươn cao trên nền đất khô khô, chứ không phải Google xem xương rồng này là loại nào, tẻ nhạt.

Continue reading “Cây xương rồng chết queo”

Nghị lực của một người say

nghị lực của một người say, chu hữu thành

Chiều 27, giữa những nhộn nhịp, nhà nhà tất bật lo sắm tết, người ta dần cảm cái tư vị gia đình đoàn tụ, mà có người nọ lại cứ vẩn vẩn vơ vơ nghĩ chuyện buồn. Ông quên mất rằng mình đang lái xe và đang ở ngoài đường, ngã rồi, lại cứ như tỉnh như mê, chỉ biết khi nhận thức được đã đang ở viện, ngã rách tay trái, hơi men vẫn còn và nói nhiều lắm. Phải đâu những chuyện trên trời dưới bể, chẳng phải về tương lai mà lại là về quá khứ đầy đau thương của mình. Trên giường bệnh, nằm truyền nước và chờ tới lúc được khâu tay, ông cứ thao thao bất tuyệt mãi, xung quanh là con trai, con dâu, và … hai người bạn, 5 người thức trông nhau.

Continue reading “Nghị lực của một người say”