To My Little Rik

Ngày con vào lớp 1, bố mẹ chuẩn bị hồ sơ, con hối hả và háo hức. Đối với con, một ngôi trường mới to và rộng hơn rất nhiều lần so với trường mầm non con theo học là một thứ gì đó rất “xịn xò”. Bố đã nghĩ rằng con hẳn sẽ thấy mình được chơi nhiều hơn, rất nhiều lần.

Và con đã chơi nhiều thật.


Con bước lên bục giảng giữa giờ dạy của cô giáo. Con vò bài kiểm tra toán ném xuống đất thản nhiên như một thứ đồ chơi đã chán, dù mãi sau này bố mới biết, con đã làm xong và làm đúng hết. Đến môn thể dục, bố đã nghĩ một đứa trẻ hiếu động như con thì hẳn sẽ rất thích nhưng cho đến tận cuối kỳ, con thậm chí còn không nhớ nổi những động tác cơ bản.

Rik của bố là một đứa sáng dạ, và ngoan ngoãn. Có lẽ là với bố mẹ, đứa con nào cũng vậy cả. Nhưng cô giáo nói con là một đứa trẻ thiếu tập trung, họ hàng nói con có dấu hiệu tăng động giảm chú ý. Và con không hề ngoan như bố tưởng, con là học sinh cá biệt của lớp. Có lẽ con chưa thể hiểu được những điều đó đối với bố có sức nặng đến thế nào, không sắc như dao nhưng đủ lớn để khiến bố nghĩ lại… Mình đã làm sai điều gì.

Sau nhiều lần quát mắng, sau cả những trận đòn roi đến nhừ tử, con bỗng trở nên trầm đi. Bố có thể thấy ánh mắt con nhìn cuộc sống có chút sợ sệt. Trong bố đan xen cảm giác đắc thắng của một vị tướng đã chinh phục được con ngựa bất kham nhưng nhiều hơn là lo âu về một cuộc sống thiếu đam mê của con. Bố tự nhủ rằng, con cần phải đứng đâu đó cân bằng ở giữa hai đối cực, và hơn ai hết, bố sẽ cần phải sát cánh cùng con trên chặng đường này.


Ở những ngày đầu tiên ấy, giữa những áp lực công việc, bố dành một phần nhỏ thời gian của mình để ngồi cùng con. Tay bố vẫn gõ máy tính, tay con nguệch ngoạc những nét viết. Tiếng bàn phím của bố lách cách, tiếng bút chì sột soạt. Cả hai không nhìn nhau mà chỉ lặng nghe thấy những tiếng thở dài.

Bố “thưởng” cho con bằng nửa tiếng chơi game trước khi đi ngủ nếu con làm đúng hết. Nhưng như con vẫn biết đấy, bố đã không đủ nghiêm khắc để làm theo quy ước. Khi kiểm tra bài, con vẫn thi thoảng sai 1, 2 câu, nhưng bố lại bỏ qua, và vẫn “thưởng” cho con. Bố có nhiều ngày tự hỏi, liệu những lần không “quy củ” như thế, bố có đang làm đúng hay không. Liệu tương lai con sẽ tốt hơn nếu con có một người bố cứng rắn hơn. Bố thực sự không biết.

Nhưng nếu có một điều gì đó bố có thể chắc chắn khi nói về, đó là bố cảm thấy dâng trào khi con ấm ức, khi con phải bật khóc. Dù đôi khi, những giọt nước mắt lăn trên đôi má tròn xoe ấy, là do bố. Và rằng, bố đã biết mình yêu con nhiều đến thế nào.


Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, con lên lớp 2. Mẹ cho con đi học đàn, cô Thư dạy dỗ. Bố đã quá bận để đưa đón nhưng may sao vẫn có một đôi tai đủ thính để nghe tiếng đàn thi thoảng vang lên nhiều tối muộn, ở một góc trên tầng 3, giữa những lạch cạch của bàn phím bố đang gõ. Ngày con đi dự thi đánh đàn trong hội hè 2025, bằng tất cả kiến thức về âm nhạc mà bố có, bố có thể nói rằng con đã đánh một bài piano dở tệ với một trái tim tràn ngập niềm yêu thích. Đúng thế, con đã làm một điều dở tệ bằng tất cả sự đam mê con dành cho những phím đàn. Bố tự hỏi điều gì đã khiến con có niềm đam mê ấy?

Khoảnh khắc con chạy từ trong cánh gà tới cây đàn, hai tay dang rộng như thể con đã tìm thấy mục đích sống của đời mình khiến trong bố lặng lẽ dâng lên lòng biết ơn tới người đã dạy dỗ con. Có thể cô chỉ làm điều ấy như một lẽ bình thường cô vẫn làm với bao học trò khác. Nhưng với con, từng lời cô nói, cách cô quan tâm, có lẽ mang một ý nghĩa đặc biệt lớn lao. Đủ lớn để con ngó lơ mọi sự xung quanh và trở nên “khác người” trong mắt người khác một cách hồn nhiên như thế.

Bẵng qua một đoạn, qua ngày khai giảng, sáng nọ, 6 giờ, con nằng nặc đòi đi học. Bố đã rất bất ngờ vì con chưa bao giờ dậy trước 7 giờ cả. Nhưng rất nhanh sau đó, bố đã lo lắng rằng con đến sớm để “nghịch ngợm”. Nhưng vài ngày sau, bố biết rằng, con không muốn đi học muộn nữa. Con không muốn phụ lòng người đã tin tưởng con, cô Anh. Bố vừa buồn cười vừa tò mò, nhưng bố cũng không có thời gian để thực sự ngồi và hỏi con về hai tiếng “cô Anh” đó. Bố chỉ được nghe con loáng thoáng nói về cô qua một câu nói vụng về “cô Anh bảo con chỉ cần cố một xíu nữa thôi”.

Hai tiếng ấy vang lên trong ngôi nhà của mình nhiều hơn bất cứ một danh từ nào khác. Nhiều đến mức đã có đôi lúc bố nghĩ rằng, hình như đó mới là mẹ con. Cả bố và mẹ hình như đã quá bận rộn với công việc, đôi khi là quá vụng về để đối xử với con theo cách mà con xứng đáng nhận được.


Con biết không, bố vẫn luôn tâm niệm rằng, ngôi trường con theo học là một xã hội thu nhỏ và mọi sự xảy ra tại nơi ấy đối với con sẽ là hành trang con vững bước trên đường đời sau này. Hai năm trôi qua, với rất nhiều những kỷ niệm, bố tin rằng mình đã quyết định đúng khi để con theo học nơi đây. Trường Tiểu Học Tây Tựu B là nơi cả bố và mẹ đã từng theo học, nơi đó không chỉ chứa kỷ niệm mà là rất nhiều những ân cần, quan tâm mà bất cứ đứa trẻ nào cũng xứng đáng được có. Và cả những bài học không ai có thể gọi tên hết, những tận tâm mà không bao giờ con có thể đền đáp đủ.

Vì con biết không? Tình yêu vô điều kiện và mong mỏi học sinh của mình mỗi ngày tốt lên từ những cô giáo của con là một điều gì đó thiêng liêng sẽ đi vào lòng con, theo con, là nguồn cảm hứng bất tận cho con trong từng hành động con làm, cho đến mãi sau này.

Con nhớ nhé,

Yêu con

Những ngày giữa ánh sáng và bóng tối, Toronto trong mắt một kẻ lữ hành

Tôi đứng giữa một sáng mùa hạ lặng lẽ ở Toronto. Nắng xuyên qua rặng cây xanh mướt, rọi xuống mặt đường trải nhựa phẳng lì. Bước chân tôi, vốn quen với sự ồn ào, chật chội của Hà Nội, giờ được thả lỏng trên vỉa hè rộng thênh thang. Gió và lá thì thầm những câu chuyện riêng. Toronto, thành phố của những đối lập sắc nét, không chỉ mở ra một không gian vật lý mới. Nó còn dẫn tôi bước vào một mê cung cảm xúc. Ở đây, ánh sáng và bóng tối song hành như hai mặt của một tấm gương. Chúng trộn lẫn vào nhau, không thể tách rời.

Continue reading “Những ngày giữa ánh sáng và bóng tối, Toronto trong mắt một kẻ lữ hành”

Gửi những người đã từng là một phần trong hành trình của anh

Chắc cũng khó để gọi đúng cái tên cho bức thư này. Là thư chia tay? Không hẳn. Là lời tri ân? Cũng chưa đủ. Nó giống như một đoạn độc thoại – mà anh mong một ngày nào đó, em nào đó tình cờ đọc được, hiểu được.

Hôm nay, thêm bốn người nữa rời đi. Những cái tên quen thuộc, những gương mặt từng ngồi ngay bên cạnh, nay chỉ còn lại khoảng trống. Và mỗi một lần như vậy, anh lại thấy như có ai đó khẽ cứa nhẹ vào một phần nào đó trong lòng mình. Không đau đến mức bật khóc. Nhưng nó không lành. Và nó không bao giờ lành hẳn.


Anh không giỏi biểu lộ cảm xúc. Anh chọn tách mình ra một chút – đội mũ, đeo khuyên tai, bớt cười, bớt nói. Không phải vì anh đã thôi quan tâm. Chỉ là anh chưa biết làm gì với nỗi buồn mình đang có. Chưa biết phải nói sao cho đúng. Nên anh im lặng.

Có thể nhiều em sẽ thấy anh thay đổi – lạnh hơn, xa hơn. Nhưng nếu hiểu được thì… đó không phải là một sự thay đổi. Mà là một nỗ lực để tồn tại, để không bị cuốn trôi bởi cảm xúc. Một nỗ lực để tiếp tục bước tiếp, dù tim thì vẫn còn ngoái lại phía sau.


Anh vẫn nhớ những lần sửa bug giữa đêm, nhớ những cuộc họp căng như dây đàn rồi cuối cùng vẫn phá lên cười. Nhớ những lần anh nổi nóng, rồi sau đó âm thầm nhắn tin xin lỗi. Nhớ những dòng code đầu tiên của một bạn mới, vụng về nhưng sáng. Nhớ cả những lần cùng nhau bàn chuyện vớ vẩn sau giờ làm mà vẫn thấy vui như trẻ con.

Tất cả những điều đó, anh không quên. Không phải vì nó đặc biệt lắm, mà vì nó thật. Và trong một thế giới ngày càng ít thật, thì cái “được cùng nhau sống thật” với nhau một thời gian – là điều mà anh trân trọng hơn bao giờ hết.

Với những người đã rời đi – anh không giữ lại, không trách móc, không oán giận. Vì anh hiểu, ai cũng có hành trình riêng. Có những khúc cua mà người này phải rẽ, người kia phải dừng. Anh chỉ mong, dù đi đâu, làm gì, tụi em vẫn giữ được cái chất riêng của mình. Vẫn dám sống thật, vẫn không ngại học, và vẫn tin rằng mình có thể tạo ra điều gì đó có ý nghĩa – như cách tụi em từng làm ở đây.

Với những người còn ở lại – anh biết, đôi lúc sẽ thấy trống trải. Cảm giác như đội hình cũ dần tan, như không còn ai để “hóng drama” hay “cãi nhau có văn minh”. Nhưng thật ra, sự gắn kết chưa từng biến mất – nó chỉ đang thay hình. Có thể mình không còn ở cùng một team, nhưng mình vẫn là những con người từng đứng chung một chiến tuyến. Và điều đó – nếu được giữ trong lòng – sẽ luôn là sức mạnh.


Anh không còn là người dẫn dắt trực tiếp, không còn viết code hay review PR mỗi ngày. Nhưng điều đó không làm anh rời xa team này. Anh vẫn dõi theo – trong im lặng, trong tự hào. Và đôi lúc, trong cả buồn bã nữa. Vì làm sao mà không buồn cho được, khi nhìn những người em mà mình từng cùng đồng hành, nay mỗi người một nơi?

Nhưng nếu có điều gì đó khiến anh cảm thấy bình yên giữa những điều đang thay đổi, thì đó chính là: chúng ta đã từng làm được. Không phải là “làm ra một sản phẩm tốt” – mà là “làm nên một điều gì đó cùng nhau”. Đó là điều mà không công ty nào, không offer nào có thể thay thế được.

Tương lai sẽ còn nhiều lần chia tay nữa. Đó là chuyện không tránh khỏi. Nhưng anh mong – lần nào cũng là chia tay trong tôn trọng. Và nếu có dịp, ta lại gặp nhau – ở một hành trình khác, ở một dự án điên rồ nào đó, hay chỉ là một buổi café tình cờ – thì hãy cứ gọi nhau như ngày xưa. Anh vẫn là người anh từng cười phá cùng tụi em trong những buổi standup lầy lội. Vẫn là người đã từng một mình fix bug production lúc 2h sáng chỉ vì “mấy đứa ngủ hết rồi, không nỡ gọi”.

Cảm ơn tụi em – vì đã từng ở lại. Vì đã từng nỗ lực. Vì đã từng là một phần rất đẹp trong hành trình của anh.

Anh thương mấy đứa nhiều, không mong mấy đứa hiểu được bao nhiêu,

Anh Silver

Chuyện không làm leader nữa

Ngày cá tháng tư 2025, công ty chính thức tái cơ cấu, tôi xuống làm member, sau khoảng 3 năm làm leader và cách ngày tôi post bài viết chuyện làm leader khoảng 6 tháng.

Tái cơ cấu

Chuyện tái cơ cấu tổ chức đến tự nhiên theo dòng chảy OKR, BraveBits đang vận hành theo hệ thống Matrix mà ở đó các quản lý thiên về functional team đã trở nên không còn phù hợp. Một quản lý như tôi phải ôm khoảng 40 con người và OKR checkin là một điều gì đó, gần như bất khả thi.

Một số hiệu ứng phụ đi kèm OKR là chọn người phù hợp, việc lọc máu diễn ra nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Đứng giữa dòng chảy AI đang xiết, BraveBits nhìn từ xa giống một thế giới nhỏ mà ở đó chủ tịch hội đồng quản trị giống như Thanos, búng tay một phát, nửa thế giới bay.

Một số review về công ty xuất hiện, hầu hết là tiêu cực, một số khác hùa theo, một số khác,… kệ.

Đi làm như một quản lý hiệu suất nhân sự

Một ngày đi làm của tôi kể từ chương mới rất khác, tôi có gần như trọn vẹn 8 giờ để được “đắm” mình vào công việc. Ở vai trò mới là Quản lý hiệu suất nhân sự, các đầu việc cũng khác nhiều so với role cũ là quản lý dev và QA. Tôi có chút chưa quen ở những ngày đầu tiên, vừa sợ, vừa thích. Cái cảm giác trộn lẫn giữa ánh nhìn của người khác và sự phản tư của chính bản thân mình khá thú vị. Nó vừa thách thức, vừa khơi gợi, nó bỗng khiến tôi mê đắm vẻ đẹp của sự crafting và ngó lơ mọi sự drama khác.

Nhân sự bị sa thải nhiều và nhu cầu về hiệu suất bỗng dưng được đưa lên cao vút. Một số lo lắng khi biết sắp tới sẽ có một khung đánh giá hiệu suất và ai không đạt thì sẽ xuống xe. Một số khác, lạc quan hơn, đến và chia sẻ, “em không nghĩ rằng quản lý hiệu suất có thể tạo ra impact gì lớn trong lúc thai nghén này”. Chủ trương của công ty là lấp phần người thiếu bằng AI, sẽ không hoàn toàn hiệu quả ở thời điểm hiện tại và sẵn sàng chấp nhận hi sinh một số sản phẩm, thay đổi định hướng nếu cần. Nhưng về lâu về dài, người phù hợp trong khuôn khổ OKR vẫn giữ nguyên. Và hiển nhiên, người phù hợp này cần phải có khả năng đè đầu cưỡi cổ AI.

Ồ, thế là bỗng chốc bộ phận mới về hiệu suất này cũng như vị trí của tôi được quan tâm một cách đặc biệt và là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Vì có vẻ như, mọi thứ đang nóng hổi tại công ty liên quan mật thiết đến bộ phận này. Tôi hiểu rằng tôi cần phải chứng minh khả năng của mình trong bộ phận và với công ty trong khi Job Description vẫn đang trong quá trình hoàn thiện. Tôi hiểu rằng đây là một nhiệm vụ khó khăn.

Quyền hạn và sự ảnh hưởng

Không còn làm lead, tôi vẫn chịu trách nhiệm cho hiệu suất của nhân sự nhưng khác ở chỗ là không được phép yêu cầu họ làm gì. Tôi sẽ phối hợp cùng quản lý trực tiếp của họ để tạo động lực nhưng chủ yếu sẽ nằm trong vùng hỗ trợ năng lực cho nhân sự để sau cùng, tạo ra hiệu suất. Hiểu đơn giản là khi họ làm việc mà vướng mắc, tôi sẽ giống một agile coach, đến hỗ trợ, đưa ra lời khuyên. Không chỉ tay như cách cũ của một ông Tech Lead mà embed vào đầu họ tư duy giải quyết vấn đề… cùng AI.

Không còn làm lead, tôi hiểu rằng có ai đó sẽ rất quan tâm đến cảm xúc của tôi khi có vẻ như tôi đang bị tước đi “quyền lực”, ví dụ như sếp Richard của tôi đã tỏ ra rất quan ngại trong một buổi họp định kỳ giữa những anh em BOD “lo anh em sẽ cảm thấy mình không còn sự ảnh hưởng”. Hay vợ tôi trong một buổi chiều tà ngồi trên xe, bên ghế phụ khi nghe chuyện tôi không còn làm lead nữa, đã buông nhẹ một câu nói “Nếu công ty không cần anh nữa, về với em nhé”.

Đối với cả 2 người, tôi trân trọng và đã trả lời khảng khái, quyền lực không phải là thứ tôi truy cầu. Nếu hỏi tôi có buồn không? Chắc chắn là có, tôi buồn nhiều vì tôi hiểu rằng tôi sẽ mất kết nối với những member của mình, ít nhất là nó sẽ không còn được như trước nữa. Bị giáng chức thì có lo sợ công ty sẽ sa thải mình không? Có lo chứ, nhưng sợ thì không.

Tôi luôn biết rằng mình không phải là người giỏi nhất, nhưng tôi có một niềm tin mãnh liệt rằng tôi có thể vượt qua mọi khó khăn trong đời.

Tạm kết

Thẳng thắn thì tôi đã luôn có thể chọn một nơi khác, ngay từ khi bắt đầu quay lại BB làm việc. Nhưng tôi đã chọn BB. Ngay từ khi bắt đầu, chưa bao giờ là số phận quyết định tôi, mà là tôi đã chọn cách tôi sống, tôi quyết định số phận của mình.

Và lần này cũng vậy, tôi muốn cháy với ngọn lửa đam mê và khát khao giúp người, giúp đời của tôi.

Cheers!

Chuyện làm leader

Một trong những trách nhiệm hiển nhiên của Tech Lead (hay ở nơi tôi làm việc là Chapter Leader) là tuyển dụng. Nói đúng hơn là người chịu trách nhiệm cung ứng dev cho các scrum team. Tôi có nhiều ngày chỉ ăn và đọc CV. Dưới sự hỗ trợ của team Talent Acquisition, số lượng CV tôi cần phải review mỗi ngày có khi lên đến vài chục chiếc.

Continue reading “Chuyện làm leader”