Rik của bố bẵng qua nhiều ngày rong chơi không lo lắng, bỗng lên lớp một. Môi trường mới, thầy cô bạn bè mới, khuôn phép và nề nếp hơn. Mọi yêu cầu trở nên cao hơn nhiều so với khi học mầm non, cậu bé Rik ngoan ngoãn của bố giờ trở nên cá biệt trong mắt mọi người nhiều lắm.
Con thích nheo mắt nhìn đèn và tung bay trong con nắng chiều. Con có những sự quan tâm rất sâu sắc đến bố mẹ mà chỉ nghe thôi cũng đã thấy tan chảy. Và con biết không, bằng tất cả tình yêu thương và kinh nghiệm sống, bố biết con thật lòng. Vậy mà cô giáo nói con hay lấy đồ và hay trêu bạn bè cơ đấy. Bố tin cô giáo con nhưng bố chỉ không hiểu tại sao con lại làm như thế.
Cô giáo nói con không tập trung,… thực ra là tất cả các thầy cô bộ môn nói con không hợp tác. Họ gọi con nhưng con không đáp lại, con nghịch ngợm linh tinh và hay quên đồ.
Cô giáo nói con đã không được dạy dỗ và bố hiểu câu đó có sát thương mạnh thế nào. Bố không nghĩ mình là người bố hoàn hảo nhưng bố tin rằng mình đã đủ yêu thương và cứng rắn trong từng phút giây gần con. Và bằng kỹ năng của mình, cái đã giúp bố có được những thành tựu nhất định, bố biết con thông minh và thích toán, giống bố ngày xưa. Bố không biết khi cô nói con không được dạy dỗ, cô có tính đến khả năng giải toán của con không.
Hôm nay cô giáo tiếng anh nói rằng thầy giáo nước ngoài bảo con đọc nhưng con không đọc theo. Bố có thể thẳng thắn nói rằng kỹ năng tiếng anh của con dù không nhất thiết phải đứng đầu lớp nhưng chắc chắn là không kém. Bố mẹ mất nhiều năm trong ngành này và đã dành cho con một sự giáo dục bài bản nhất. Nhưng không phải con không đọc được mà là con không đọc.
Con khiến bố nhớ về một câu mà bố đã trở nên quá ám ảnh, thái độ hơn trình độ. Thái độ của con là gì đây?

Bố không nghĩ rằng con đang trở nên hư hỏng, bố không bênh con và chắc chắn sẽ không bao giờ như thế nhưng bố biết con là một đứa trẻ có trái tim thiện lương. Có lẽ con đang loay hoay tìm cách thích nghi với môi trường mới này, nó quá khác so với trường mầm non mà con theo học. Ở đây người ta không đánh giá kỹ năng hay tư duy của con, ở đây người ta chỉ quan tâm con có vào nề nếp hay không. Và điều này là đúng!
Bố rất biết ơn cô giáo đã phản ánh, gần như hàng ngày về con, đây có lẽ là điều vượt quá những gì mà cô phải làm. Bố phiền lòng về con và hiểu rằng đây là vấn đề nan giải. Nhưng bố sẽ không bỏ cuộc đâu. Sau này khôn lớn, nếu con có thể nhớ được những ngày này hay vô tình đọc lại chính bài blog này bố viết, thì hãy nhớ cho rằng:
Bố không chỉ đang dạy con trở nên biết nghe theo khuôn phép, quan trọng hơn điều đó gấp nhiều lần, bố đang dạy con cách thích nghi với môi trường.
Ráng lên con,