Đôi lời cho members của tôi

Team của tôi, một tập thể gồm nhiều kiểu người và hẳn nhiên là nhiều tính cách. Có những người biết rất rõ mình phải làm gì, một số ít còn mông lung, nhưng đại đa số đều biết mình cần phải cố gắng. Hầu hết mọi người đến với công ty cũng như với tôi khi tuổi đời còn rất trẻ, kỹ năng còn non nớt và có đầy đủ những sự gồ ghề mà tạo hóa ban tặng. Tôi tin họ đã có những trải nghiệm, và tôi không đủ lạc quan để cho rằng mọi điều họ cảm thấy về tôi cũng như công ty là tích cực. Nhưng tôi tin họ đã luôn cố gắng phấn đấu và mong muốn làm tốt hơn mỗi ngày.

Nhưng năng lực mỗi người là có hạn, một số ít không phù hợp với tổ chức bắt buộc phải ra đi. Một cách thẳng thắn mà nói, tôi nhìn nhận sự tiến bộ trong mỗi member của mình thuộc về trách nhiệm của chính tôi. Và rằng nếu như sau hơn một năm đi cùng nhau, tôi vẫn chưa thể khiến những người mà tôi đã từng cho rằng họ có đủ tố chất và tiềm năng để đi tiếp cùng tổ chức, thì đó chính là lỗi của tôi. Việc phải cho một ai đó nghỉ, nói vui thì là “tôi đã hết cách”, nghiêm túc mà nói thì là “tôi không đủ khả năng” để khiến họ grow đúng như kỳ vọng. Tôi có thể tiếp tục với họ để sửa sai “bằng tiền của công ty”, nhưng rõ ràng đây không phải là bài toán có lời giải đúng, đáp án này là sai. Công ty hay sếp của tôi cũng không từng trách tôi về điều này mà có lẽ chính tôi phải có trách nhiệm làm cho nó đúng. Và tôi đã làm, sau nhiều lần ngoan cố phản kháng.

Đau đớn nhất có lẽ là không có member nào khi bị sa thải nói với tôi rằng tôi là một leader tồi. Trong nước mắt, họ nói họ quý và ngưỡng mộ tôi. Điều họ tiếc không phải là không được làm việc cùng công ty mà chính là những tình cảm họ đã dành cho đồng nghiệp của họ. Và tất cả đều sẽ rất vui nếu được làm cấp dưới của tôi. Người ta quý tôi như tôi quý con trẻ, member của tôi thương tôi đến độ sẵn sàng nhận nhiều phần việc khó mà tôi đang đảm đương. Thực lòng mà nói thì thậm chí có những người đã làm tốt hơn tôi.

Và tất cả những điều đó khiến tôi rơi nước mắt.

Tất cả những điều đó khiến tôi nhiều lần tự hỏi “liệu mình có phải là một leader phù hợp của team?”. Tôi có thể là một leader tốt nhưng giỏi thì có lẽ là chưa. Ít nhất là tôi chưa đủ khả năng để grow một team với số lượng lớn hơn 20 người. Sự sát sao của tôi với team là có nhưng chưa đủ. Tôi đã quá tham lam khi grow số lượng của team lên một level mà chính tôi không thể đảm bảo được chất lượng của đội ngũ. Tôi hiểu rằng mình phải làm khác đi và tôi biết ơn khi công ty hay chính những sếp của tôi đã luôn có đủ sự tha thứ và niềm tin dành cho tôi trên con đường mới này.


Chiều nọ trong một buổi review 6 tháng của một member trong team, bạn chia sẻ bâng quơ: “Không biết công ty có chủ đích gì không nhưng em thấy các bạn trong team đều rất quý, hòa đồng, thân thiện và ăn ý với nhau”.

Tôi mỉm cười thầm nghĩ: “Tôi chắc chắn sẽ khiến team của mình mạnh hơn”.

Tôi sẽ nâng đỡ nhưng không nuông chiều.

Tôi sẽ định hướng chứ không ôm đồm và hơn bao giờ hết…

Tôi sẽ yêu thương, sẻ chia nhưng sẽ thẳng thắn nói ra khuyết điểm của họ, dù rằng điều đó có thể khiến họ tổn thương.

Bởi một lẽ tôi tin họ sẽ hiểu, vì rất thương quý và mong muốn gắn bó, đồng hành, tôi khắt khe để khiến tương lai ngày một tốt đẹp hơn. Không chỉ cho tôi mà còn cho cả chính họ và công ty.