Tôi có lẽ sẽ không là tôi của bây giờ nếu cứ theo những mô tuýp quen thuộc: lớn lên, ngoan ngoãn học hành, đi làm vất vả, cưới vợ và sinh con. Đúng hơn là cuộc đời tôi không kiểu mẫu như thế, nó bao gồm một chuỗi những điều bất thường. Và những điều bất thường sẽ tạo ra những điều bất thường, … hoặc phi thường.
Không lâu trước đây có một người bạn hỏi tôi: “Làm sao để anh cân bằng được những áp lực cuộc sống và nuôi dưỡng tâm hồn thế ạ?”. Nói ngắn gọn thì là tôi đã quen. Thực ra thì tôi không cân bằng những áp lực mà đúng hơn là tôi đã quen với nó. Những gì tôi phải chịu trong quá khứ vượt xa những gì tôi đang trải qua ở hiện tại ở khía cạnh “áp lực”. Tâm hồn tôi không được nuôi dưỡng mà bởi đã quá thấu hiểu những khó khăn trong đời từ khi tuổi đời còn trẻ, tôi học cách lạc quan, yêu đời và vươn lên.

Tôi may mắn được trời phú cho những thiên tính tốt đẹp, tôi không tham, muốn hại ai, tôi muốn họ tốt lên. Tôi giúp đỡ bạn bè và tìm niềm vui trong chính hoan hỉ ở thành công của họ. Nhưng tôi không có quá nhiều bạn, tôi không là mẫu người thích giao du vô bổ nhưng tôi có thể dành nhiều giờ đồng hồ chỉ để được ngồi với mấy đứa bạn thân. Tôi thích nghe nhạc, tôi đam mê âm nhạc và rất “cảm” những lời ca. Tôi biết rơi nước mắt khi đọc những mẩu truyện ngắn của Nam Cao hay ngồi thương nam chính nào đó trong một bộ phim tôi vừa xem cùng vợ.
Tôi có nhiều ngày mắt nhòe đi trên con đường từ nhà đến công ty khi chợt nghĩ về tôi của những ngày là “đứa con bị bỏ rơi” trong một cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Tôi biết khóc thương tôi. Vì biết thương bản thân mình nên khi nhìn thấy ai giống vậy, trong lòng tôi dâng trào. Và thế đấy, tôi có một trái tim khao khát mãnh liệt tình yêu và rung cảm vô bờ với những điều tưởng chừng nhỏ nhặt trong cuộc sống. Như vậy có được tính là tâm hồn tôi được nuôi dưỡng không?
Có lẽ là không, hoặc có lẽ là có. Cuộc đời giống như một người cha thứ hai và tôi thì thường xuyên được cho roi cho vọt, để biết yêu thương con người và khát khao muốn lan tỏa tình yêu thương đó. Người cha đó cũng “dạy” tôi phải biết đương đầu với khó khăn vì nếu không thể, tôi sẽ không còn muốn sống. Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ với mẹ tôi, bố tôi đã có nhiều đêm say rượu về nhà đập phá đồ. Thậm chí có một đêm nọ ông chạy lên tầng ba gào rú như muốn nhảy xuống, tôi khi đó 16 tuổi, đứa em trai ngơ ngác tuổi 13. Tôi ngăn “dòng đời” thế nào đây? Sự thực là tôi đã không thét lên hoảng sợ hay làm gì để cản ông cả, tôi đã vô cảm.
Tôi đã vô cảm từ tuổi lên 5 khi chỉ biết đứng nhìn bố mẹ cãi, và đánh nhau ngay trước mắt.
Vì sao? Vì tôi đã quen.
Món quà của tạo hóa
Tôi mang bên mình những bài học đó để khi thi trượt đại học tôi có đủ can đảm để thi lại vì bấy nhiêu thất bại có thấm vào đâu. Tôi biết yêu thương một người mà có lẽ vẻ ngoài không quá lộng lẫy vì tôi hiểu một người con gái xinh đẹp sẽ khó thấu hiểu cho mình, giống như mẹ tôi chẳng thể cảm thông và đồng hành cùng bố tôi trong những ngày rất nghèo. Tôi trân quý những điều thực chất và xa lánh những thứ phông bạt. Tôi đã không kiếm tìm một công việc với mức lương thật cao nhưng chẳng bao nhiêu kinh nghiệm. Tôi hạnh phúc khi được làm điều tôi thực sự muốn, tám tiếng một ngày.
Khi học được những bài học đó, cuộc sống gửi lại tôi những món quà. Tôi có một người vợ yêu thương tôi hơn bất cứ điều gì, hai đứa con còn hơn cả kháu khỉnh, một công việc khiến tôi đam mê tột bậc với mức thu nhập có thể nói là thoải mái. Tôi được học hỏi hàng ngày từ đồng nghiệp và có những người bạn thân biết trân trọng tôi, đến với tôi không vì vụ lợi.
Và tôi bỗng thấy biết ơn,

Tôi bỗng thấy mình phải làm gì đó cho đời dù biết cuộc sống vốn là những ngã rẽ không lối thoát, mình thì như con thiêu thân, đi mãi, mải miết không biết kiếm điều gì. Và tôi đã chợt tìm thấy mục đích sống của đời tôi. Vì tôi biết ơn người, biết ơn đời quá. Nên tôi mong ngóng một đời sẻ chia, một đời biết spread some love code for a better world.
To whom it may concern
Bạn thấy đấy, thực ra tôi không giỏi cân bằng áp lực và nuôi dưỡng tâm hồn. Tôi được “đào tạo” để thích nghi với mọi hoàn cảnh. Cùng với những thiên tính tốt đẹp, tôi đã có một đời sống nội tâm thật xanh trong. Vậy thì bạn ơi, hãy cứ hồn nhiên trong trẻo, hãy cứ vững tin và dám sai để rồi nhận lỗi. Mỗi ngày trôi qua hãy cứ sống và trải nghiệm, lớn thêm một chút, bạn bỗng dưng sẽ cảm thấy an nhiên.