Hôm nay là sinh nhật tròn 3 tuổi của con nhưng hãy nói về một phần cuộc đời của bố nhé.
Bố sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, ông nội và bà nội thường hay cãi nhau và bố thường phải trốn sau những cánh cửa khi chỉ hơn con 1, 2 tuổi, vì bố sợ. Bố không biết những ký ức đáng quên đó lại ám ảnh và ảnh hưởng đến bố nhiều đến thế nào. Mẹ con vẫn hay hỏi tại sao bố cứ khoá trái cửa nhiều lần trong khi đã biết chắc chắn rằng cửa đã khoá. Trong bố có một nỗi lo thường trực rằng ai đó có thể đập toang cánh cửa đó và tấn công gia đình của mình, dù bằng lý trí bố biết mình đang hoang tưởng.
Gia đình mình nghèo con à, bố biết gia đình mình nghèo khi đang ở tuổi mới lớn. Nghèo đến độ có một người bạn cấp hai của bố đã hỏi bố một câu mà mãi đến bây giờ bố vẫn không thể quên: “Nhà mày chỉ có một cái áo rét thôi à?” Ừ, bố đã mặc một cái áo rét trong suốt cả mùa đông cấp hai năm ấy. Ở thời của bố việc học thêm không phổ biến như bây giờ nhưng đã nhiều lần bố phải nghỉ học thêm vì nhà không có đủ tiền, cũng trong những năm cấp hai đó. May mắn bố vẫn đỗ lớp chọn Minh Khai, chắc ông trời thương nên cho bố một cái đầu nhanh nhạy một chút của ông nội.
Đầu kì hai lớp 10 là thời điểm ông nội và bà nội ly hôn. Ông nội uống rượu nhiều và thường xuyên về muộn, có nhiều ngày ông mất bình tĩnh và đập phá đồ trong nhà. Bố viết đơn giản vậy thôi nhưng thực sự là điều đó rất kinh khủng, ở tuổi của bố. Cho đến tận bây giờ, vẫn có nhiều đêm bố phải đi đón ông ở ngoài đường. Nhưng con yên tâm, bây giờ bố đã mạnh mẽ hơn nhiều.
Ngày bà nội bỏ đi, bố, có lẽ, không thấy ngạc nhiên và cũng đã phần nào quen với việc không có bóng dáng của bà. Bằng một cách nào đó, bà vẫn có một sự liên kết không thực sự lành mạnh qua những cuộc gọi đòi nợ của những bên bà vay. Bố bị đe doạ như thể chính bố là người đã vay họ. Và con biết không, họ đã đưa cả tên của con vào trong những tin nhắn.
Ngày bà nội bỏ đi, bố đã nói với cụ nội một câu thật ngây ngô “Cháu có thể rửa bát, nấu cơm thay mẹ cháu”. Những bữa cơm từ lâu cũng đã đơn điệu, bố có nhiều ngày ăn rau và thịt lợn luộc. Bố có cả mùa đông ăn thịt đông và chỉ thịt đông. Bố vẫn hay kêu với bạn bè rằng cụ nội làm cơm không ngon và quanh năm chỉ một hai món, ăn mà chán. Nhưng con biết đó, bố không nghĩ giản đơn đến thế.
Bố có một bản năng tỏ ra rằng mình mạnh mẽ và không phụ thuộc nhưng thực ra bố không mạnh mẽ đến thế và vẫn phải phụ thuộc rất nhiều, ở tuổi đáng lẽ ra bố không phải nghĩ ngợi về những chuyện như thế này. Có những ngày bố đến lớp học tỏ vẻ “không đáng thương” với bộ tóc kiểu mốt và vuốt keo nhưng thực tế là trông nghịch ngợm và đua đòi. Bố thích âm nhạc và thường hát to khi đeo tai nghe cố gắng thể hiện rằng mình đang rất yêu đời và mạnh mẽ. Và sau cùng bố được cho là thích thể hiện. Và ám ảnh bởi một cuộc hôn nhân đổ vỡ đã khiến bố có những ngày thực sự coi tình cảm đôi lứa là một thứ gì đó đáng bị đem ra để trêu đùa. Bố đã từng tán tỉnh một cô bé chỉ vì lời thách đố của đám bạn, chỉ để được một bộ bàn cờ. Bố nghĩ mình bị ghét nhiều và thực sự thì bố nghĩ mình đáng bị ghét.
Và mẹ con đến,
Qua những câu chuyện trên trời dưới đất, bố và mẹ trở thành bạn và thân thiết hơn, là người thương của nhau từ lúc nào. Như người ta vẫn nói, tình thương chỉ đến trong gian khổ, bố gặp mẹ ở thời điểm mà cả hai đang ở những lưỡng cực rất buồn của cuộc đời. Tình yêu đến qua sự thấu hiểu và cảm thông, nó bền chặt nhưng không ràng buộc. Mẹ con dành cho bố một thứ tình cảm gần như là tôn thờ. Lần đầu tiên bố bắt đầu tin vào tình yêu và sự thuỷ chung. Bố đã bắt đầu tìm lại niềm tin trong cuộc sống.
Bố mẹ giúp đỡ nhau nhiều và khiến cả hai tốt lên, tất cả là nhờ tình thương năm ấy.
Vì đã trải qua một tuổi thơ không hạnh phúc, bố tự hứa với lòng mình nhất định không để con và Rik phải chịu bất cứ điều gì giống bố. Và bố thực sự đã rất cố gắng để vươn lên. Từ giờ trở đi những điều bố nói sẽ chỉ là những niềm vui thôi nhé.

Cũng trong những năm cấp hai năm ấy, dù sự học không thực sự được nhiều hậu thuẫn từ gia đình, bố vẫn có nhiều đêm thức muộn để giải toán. Bố thích toán từ bé và tự xây dựng được tư duy lập trình một cách bản năng nhất, được chứng thực qua những tiết học tin học.
Bài hát tiếng anh đầu tiên bố tự học và hát được là Don’t Matter của Akon. Bố không biết phiên âm vì không ai dạy bố phiên âm cả. Bố tự ghi ra theo cách đọc tiếng việt để nhớ, “common” là “com mần”, “denominator” là “đè nô mi nây tờ”, và bằng một cách thần kỳ nào đó, tai của bố đã nghe và bố đã bắt chước, hoàn thiện bộ âm của mình. Lớn hơn một chút bố tham gia câu lạc bộ nói tiếng anh để cải thiện kỹ năng nói, thay vì học thêm ở đâu đó, vì con biết đó, nhà mình nghèo mà. Có vẻ bố có khiếu ngôn ngữ nên chỉ sau 3 tháng đã có thể nói lưu loát. Có lẽ một phần không ít là nhờ những lần bố hát thật to khi đeo tai nghe, chà, thích thể hiện đôi khi có ích phết con nhỉ.
Việc học tiếng anh với bố đến bây giờ có lẽ là một thói quen hàng ngày. Và con biết không, bố có thể tự tin nói rằng mình “có khả năng tiếng anh”, ít nhất là để đi nước ngoài nghe người ta nói vẫn hiểu, làm việc không vướng chút rào cản nào. Còn lập trình ư, bố nghĩ là mình cũng có chút ít khả năng đó.
Bố không đang kể khổ đâu, bố chỉ muốn nói rằng mọi thứ xảy ra trong đời đều có lý do của nó. Biết đâu đó từ chính những nỗi đau và thất bại mà con có thể tự đứng lên, sẽ là tiền đề cho những thành công của con sau này. Vì con sẽ biết đấy, đôi khi chúa trao cho ta những lá bài, và tất cả những gì con có thể làm là làm hết sức có thể, với một cái “Tâm” hết sức thiện lành. Mọi người sẽ yêu quý và giúp đỡ con. Và con sẽ học được bài học về sự biết ơn, để ngày một có thể trở nên tốt đẹp, giống như cách mà bố đang làm.
Bố không đang kể khổ đâu, bố chỉ muốn con biết rằng để có thể để ba mẹ con có một giấc ngủ không lo âu, bố thực sự đã rất nỗ lực.
Và con cũng thế nhé, yêu con.