Anh, CEO của BraveBits, có lẽ không hẳn là một người tốt mà giống người tử tế và nghiêng về công lý hơn. Cả tá người đã từng phán xét và đặt tên cho nhiều điều anh làm. Tôi cũng không phải ngoại lệ. Tôi thấy anh khá máy móc và nguyên tắc, nhiều đến mức thái quá. Nhiều năm quay trở lại gặp anh, tôi không còn thấy điều tương tự nữa, tôi chợt hiểu tại sao.

Đã nhiều hơn một lần tôi tự hỏi, liệu anh khi phải đứng giữa những ngã rẽ quan trọng của đời mình, anh sẽ quyết định thế nào. Hay nói đúng hơn, làm sao để anh có thể đưa ra những quyết định đúng đắn. Tôi biết anh có một đoạn thời gian học ở Nga và môi trường cũng như con người ở đó chắc hẳn cũng ít nhiều ảnh hưởng đến anh. Nhưng có một điều gì hơn thế sâu bên trong, đến một cách tự nhiên như thiên tính. Với những thiên tính tốt đẹp, con người ta sẽ làm nên những điều không xấu xa. Nhưng để làm nên sự vĩ đại, người ta cần một kiểu thiên tính rất khác biệt.
Con người không sinh ra để trở nên thành công, như ai đó vẫn hay nói. Con người chúng ta thích nhàn hạ và hay khoe mẽ, nhưng anh là điển hình của việc không để mình nhàn và hiếm khi khoe khoang. Tôi sẽ không cho rằng anh khiêm tốn tự thân dù rằng anh đã từng giáo huấn tôi một bài học đắt giá khi mới vào làm cho anh. Tôi tin là anh cũng có những trải nghiệm tương tự để trở nên khiêm tốn, để biết mình còn phải cố gắng.
Tôi mang trong mình một sứ mệnh, tôi tin thế, khiến thế giới này trở nên tốt đẹp hơn. Gần nhất là gia đình bạn bè, xa hơn là ngôi làng, thành phố, những điều luôn ẩn hiện trong tâm trí và thôi thúc tôi không ngừng nỗ lực. Còn động lực của anh là gì?
Anh là một người đàn ông của gia đình kiểu mẫu, ba đứa con và có một tri kỷ sẵn sàng vì anh mà đi qua giông bão. Tôi vẫn hay lấy anh ra so sánh với nam chính trong The Greatest Show Man. Nhưng hình như anh không giống. Và câu chuyện Startup thành công của anh lại càng không giống. Ý tưởng Startup trong bộ phim sặc mùi marketing, những chiến lược quảng cáo đến từ những điều dị hợm và khác biệt. Anh bắt đầu với tinh thần của những chiến binh quả cảm gan góc, anh tâm niệm người Việt Nam nhỏ bé nhưng khát vọng làm ra những điều phi thường. Cơ bản thì, nếu trong phim, nam chính lấy khác biệt làm đòn bẩy, anh coi sự khác biệt là đích đến.

Anh bắt đầu với những thứ nhỏ bé, hiểu rằng con người xấu tính nhưng không vì thế mà nuông chiều. Anh thiết lập kỷ luật và tạo ra môi trường để kiến tạo những điều khác biệt. BraveBits thấm nhuần tư tưởng và con người của anh. Và trên con đường tôi đi, sứ mệnh của tôi gặp anh ở đích đến. Làm đủ lâu, tôi nhận ra mình gặp anh ở nhiều điểm khác, như cách anh luôn muốn người khác tốt lên. Nhưng anh vẫn không giống một người tốt, hoặc ít nhất là không phải kiểu muốn người khác nghĩ tốt về mình. Anh ấy muốn người khác nghĩ đúng về mình.
Nhưng một số người lại hiểu sai, cũng không sao, anh ấy cũng không quá bận tâm người khác nghĩ gì về mình cho lắm. Một số người trong đó có cả những người rất “gần” với tôi.
Tôi đã từng nghĩ một người không tốt ắt sẽ xấu, hẳn nhiên là thế. Lớn hơn một chút, tôi hiểu rằng đôi khi người xấu cũng làm việc tốt và đôi khi người tốt cũng làm việc xấu. Nhưng đến bây giờ, lớn hơn một chút nữa, tôi gật gù chiêm nghiệm, thực ra trên đời này không có gì gọi là xấu và tốt, mỗi người đều mang trong mình một lý tưởng sống, và khát khao với lý tưởng sống đó. Xấu và tốt chỉ là nhãn dán mà xã hội này gắn lên trên họ.
Đơn giản thì, họ có thể không ưa nhau vì họ không phải “kiểu” của nhau. Tôi đi với anh không phải vì tôi với anh là những người tốt theo kiểu “ngưu tầm ngưu mã tầm mã”. Giữa tôi với anh có một sự gắn kết nhất định, một lý tưởng chung và cùng khao khát biến lý tưởng đó thành sự thực, hơn bao giờ hết, tôi trân quý, biết ơn và cảm phục anh.
Có tối nọ ngồi uống bia tâm sự với anh, rằng “đôi khi em thấy mình như đi ngược lại với thế giới vậy” và rằng “tại sao ngoài kia lại có nhiều người ác với anh đến thế, anh có xấu tính vậy đâu”, anh cười sảng khoái “anh đầy tật xấu”.
Và thế đấy, chẳng bao giờ anh nói mình là một người tốt bụng, tài giỏi hay khiêm tốn. Anh chỉ nói về sứ mệnh của mình, khát khao đưa sản phẩm của Việt Nam vươn ra thế giới vì anh tâm niệm rằng “Người Việt Nam tuy nhỏ bé nhưng cũng có thể sánh vai với những cường quốc năm châu”.
Và như thế, tôi đã tin, theo anh.