Cảm X.úc

Từng nhánh cây ngọn cỏ Hà Nội khẽ lay như gửi lời chào tạm biệt ngày tôi rời đi. Ngủ qua một giấc nhiều giờ đồng hồ và trải nghiệm một lần time skip, tôi mượn tạm 4 giờ của đấng tạo hóa và hẹn 10 ngày sau trả lại.

Đặt chân xuống lòng Melbourne, gió vù vù, nắng chói chang. Sếp tôi cười bảo: “Úc mưa sầm sì cả mấy ngày, nay anh em đến, Úc nghiêng mình chào đón anh em”. Tôi ngây thơ cười nghĩ thầm “để xem bạn Úc này có gì hot”.

Taxi 13 cabs đưa tôi và đoàn cùng một mớ hành lý về khách sạn, đúng hơn là một căn hộ dạng tự phục vụ với tiêu chuẩn 4 sao. Khách sạn 4 sao thì tôi nghe nhiều mà căn hộ tự phục cũng đếm sao thì đây là lần thứ nhất.

Có lẽ hơn 3000 năm trước, tôi với Úc là một cặp tình nhân để khi gặp nhau tôi thấy nàng thân quen đến lạ. Úc đẹp không cầu kỳ, sự đẹp toát lên một cách tự nhiên không cần qua sách báo. Đúng kiểu người con gái tôi thương. Căn hộ tự phục vụ xịn tự nhiên với tông chủ đạo màu đen huyền bí nhưng chị lễ tân thì không huyền bí chút nào. Chị “say Hi” đầy năng lượng. Thân hình có phần mũm mĩm không thể che đi nụ cười tỏa nắng của chị. Sau màn check-in không cầu kỳ, cả đoàn đi ăn.

Có lẽ người vợ yêu dấu của tôi sẽ cười như được mùa nếu biết tôi vượt gần chục nghìn km chỉ để ăn “phở“. Mà buồn là vị phở ở đây không thể so bì được với phở Hà Nội. Nhiều ngày sau những bữa ăn với nhiều kiểu chế biến, tôi gật gù chiêm nghiệm, tôi tốt bụng nhưng bụng tôi không tốt. Nếu ai cũng có vấn đề với hệ tiêu hóa như tôi thì sẽ rất hiểu một điều khi ăn đồ ăn lạ, nhà vệ sinh là người bạn đồng hành không thể thiếu.

Nói vậy nhưng tôi hoàn toàn không có ý chê bai ẩm thực tại đây. Tôi đã chill biết bao trong một buổi tối đi gặp những anh em Việt Nam khác trong một nhà hàng kiểu âu, tay cầm ly rượu vang và thưởng bít tết. Có lẽ tôi và Úc thầm thích nhau nhưng bụng tôi phản đối, đơn giản vậy thôi.

Vui chơi không quên nhiệm vụ, là một trong những anh em được cử đi “học” với kinh phí lên tới cả trăm triệu đồng đến từ nhà tài trợ BraveBits hào phóng. Vừa biết ơn vừa háo hức, tôi tham dự sự kiện Shopify Unite 2022, một sự kiện lớn nhất năm được tổ chức cho những bạn dev như tôi. Kiến thức thu lượm được từ event thì hiển nhiên là quý giá nhưng nhiều màu kỹ thuật quá nên tôi xin phép không thực tả. Hãy nói đôi chút về một sự kiện tầm cỡ quốc tế thì thế nào.

Shopify Unite được tổ chức tại “sân gỗ“, the Timber Yard. Và đúng vậy, nơi đây có rất nhiều gỗ. Khác hẳn với tất cả những sự kiện tôi từng tham dự, địa điểm thường là trong phòng hội nghị. Cùng với chủ đề Shopify Unite năm nay với hình ảnh theo dạng pixelate, kiểu Pacman hay những game cầm tay ngày xưa, tất cả tạo nên một cảm giác khá là fun. Tôi loăng quăng như con cá lăng bơi trong hồ nước.

Nhưng Melbourne thương nhớ ai mà buồn quá.

Mưa phùn nhiều và cái sự lạnh thì không buốt. Điện thoại báo 18 độ C mà tôi ngỡ phải 25. Đến cả mấy chú Kangaroo lần đầu gặp mặt trong vườn thú ngày cuối cùng ở thành phố này cũng có đến vài phần thờ ơ. Shock nhất là tôi cứ nghĩ Kangaroo hẳn nhiên là quốc vật cho đến khi biết người ta ăn thịt Kangaroo cũng bình thường như người mình ăn thịt chó, hay đúng hơn là thịt trâu, lạ thật.

Chuyến bay tiếp theo đến thành phố Sydney dù chỉ chóng vánh trong vài giờ đồng hồ nhưng những ấn tượng ở sân bay có lẽ sẽ theo tôi trong nhiều ngày, nhiều tháng. Thủ tục check-in tại sân bay cơ bản là tự động, hành lý ký gửi sau khi được dán nhãn thì phần còn lại được hoàn thiện cùng với sự hỗ trợ của một cái máy. Hình như Úc ít người hơn Việt Nam nên người ta cho máy ra nói chuyện cùng người nhiều, cho đỡ buồn.

Đến Sydney thì vui hơn.

Vẫn là sạch, ít xe máy và hiếm khi tắc đường kiểu Singapore nhưng lễ hội Halloween ở đây như duyên trời định diễn ra đúng ngày đoàn tôi cập bến đã khiến trải nghiệm về văn hóa nơi này hơi thẩm màu Gothic trung cổ. Vẫn là những phục trang kiểu đen tối, đội đầu kiểu tiểu quỷ như nhân vật phản diện trong mỗi cuộc đối thoại nội tâm mà ai cũng nhiều lần từng thấy, và quần áo thì đúng kiểu Wonder Woman trong Marvel Studio.

Người ta hóa trang nhiều ngày trước lễ hội và khi phố đã lên đèn thì không ngại “khoe khoang”.

Nhiều tối ở Sydney đúng mùa cho tôi có cảm giác na ná lễ hội The day of the Death bên Mexico – để tưởng niệm người đã khuất. Halloween ở Sydney để gây nhung nhớ điều gì?

Khác với Melbourne, nhiều đêm ở khách sạn 4 sao tại Sydney cùng với chiếc view rộng mênh mông tại khách sạn View Sydney cho tôi một sự chiêm nghiệm sâu sắc về cuộc sống tại quê nhà.

Người mình sống hồn hậu và quen chân lấm tay bùn, khắc nghiệt từ chiến tranh đến khí hậu cùng nghèo đói khiến mình đôi khi trở nên gay gắt và ích kỷ quá. Tôi gật gù tâm đắc “Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỷ che lấp mất”. Ở đây người ta cười nhiều, đến cả phòng vệ sinh công cộng cũng chào đón mình một cách vui tươi và nhắc nhở một cách nhẹ nhàng.

Mà Úc đơn giản thế, sân gỗ thì bảo là sân gỗ. Khách sạn nhìn ra Sydney thì người ta gọi là View Sydney. Người ta đâu sợ bị phán xét là tên nghe phèn mà khách không tới, người ta tự tin với sản phẩm xịn của mình đến là vậy.

Ở những ngày rất cuối của chuyến đi, tôi có một chuyến road trip vòng ven biển. Chuyến đi dài khoảng hơn trăm cây số với dãy nhà thấp tầng và đầy cây xanh. Hàng rào xung quanh nhà theo kiểu “cho có” gợi một xúc cảm đồng quê. Gió mát và đường phố sạch đẹp là điều có thể đoán trước nhưng quán ăn bình dân kiểu Thái mà đoàn tạm ghé ở quãng nghỉ là một điều gì đó rất khác biệt. Nếu trí nhớ của tôi về những quán phở ven đường là những chiếc ghế nhuốm bụi thì quán ăn này thực sự rất sạch.

Nhà cửa không cầu kỳ, hàng quán không bóng bẩy nhưng lại gây nhớ thương đến lạ kỳ.

Và Úc là thế đấy…

Tôi đã qua gần một tháng trở về Việt Nam nhưng vẫn không quên câu hỏi bâng quơ của sếp “Em có muốn sống ở Úc không?“. Tôi nhìn anh cười: “Em không sống xa Việt Nam được”. Tôi đã đi quá xa và thấy quá nhiều điều để khi trở về tôi biết đất nước và con người nước tôi còn phải cố gắng nhiều lắm.

Mười ngày ở Úc cùng những trải nghiệm nhẹ nhàng mà khó quên có lẽ sẽ theo tôi nhiều năm tháng nhưng như người ta vẫn nói “tình chỉ đẹp khi còn dang dở“, tôi ra về với nỗi nhớ đầu đông không hẹn ngày trở lại.

Về đến sân bay Nội Bài, gió bắc buốt buốt vẫy chào, tôi gật đầu đáp nhẹ, cho tôi được gặp người con gái tôi thương.