Tạm biệt Singapore

Singapore đẹp dịu dàng với cái nắng nhẹ chào đón tôi cùng mọi người ngay từ những ngày đầu ghé thăm. Tối đó, trời đổ mưa như trách móc điều gì nhưng tảng sáng hôm sau lại thấy trên cao trong vắt những áng mây trắng khẽ đung đưa. Tôi đã lần đầu thức giấc ở một nơi cách xa quê nhà đến cả vài nghìn cây số như thế. Ngồi lặng lẽ ở chiếc ghế sofa, tay cầm cốc coffee gói pha vội vàng, mắt đánh đi đâu. Hà Nội của tôi có nơi nào đẹp đến vậy chăng?

Tôi đi qua nhiều ngày tại đây với mỗi bước đi là một lần tự hỏi

Ở đây có gì hơn Việt Nam?

Đập vào mắt là những hàng cây được cắt tỉa gọn gàng, đường phố sạch đến độ có thể nằm ra mà ngủ một giấc được. Và phải đến lúc thấy những hàng người đi bộ qua đường mới thực sự là một kiệt tác. Những con phố dù ở khu trung tâm hầu như không bao giờ tắc, vắng bóng xe máy một cách bất thường. Ở đây người ta chuộng xe ô tô thì phải. Xe ô tô đi nhanh, lần đầu tiên tôi có cảm giác nếu bước xuống lòng đường không đúng nơi thì mình có thể bị ô tô đâm, ngay cả khi đi bộ. Buồn cười hơn cả là mỗi lần đi ăn hàng, tự dưng tôi sợ nếu để rác ở trên bàn thì nguy cơ cao là bị phạt. Mãi cho đến lúc ra về tôi mới có thể chắc chắn rằng ở đây khi ăn hàng mình cũng có thể đứng dậy ra về mà không cần dọn.

Ẩm thực nơi đây có lẽ là điều tôi kém thích nhất. Coffee thì chắc chắn là không ngon bằng Việt Nam rồi nhưng đồ ăn các loại cũng thuộc hàng nhạt quá thể đáng. May thay, thứ điều nhạt nhòa này lại hỗ trợ hệ tiêu hóa của tôi một cách triệt để. À, vậy ra bớt ngon bớt khổ, là thật.

Aha!

Tôi đang được chứng kiến một Singapore thật vì nhau. 

Người ta không bấm còi vì sợ phiền người khác, xếp hàng là một văn hóa chung và người bản địa thì chủ yếu di chuyển bằng phương tiện công cộng. Nếu mỗi người sắm cho mình một chiếc xe cá nhân thì đường phố chắc sẽ không êm ả đến vậy. Một tối đi ăn riêng, tôi giật mình thấy một bạn đi đường cúi xuống nhặt một mảnh rác cầm đi. Mảnh rác bé đến nỗi phải đến khi thấy người ta cúi xuống nhặt tôi mới thấy, nhưng là rác. Người ta hẳn nhiên không cần phải làm thế, mà người ta muốn làm thế.

Nhưng hình như nếu chỉ vì nhau thôi có lẽ chưa đủ, chính phủ Singapore khuyến khích những gì “vì nhau” và lên án chủ nghĩa cá nhân.

Hiển nhiên bạn vứt rác bừa bãi hay hút thuốc nơi công cộng sẽ bị phạt rất nặng, chính phủ Sing không khuyến khích điều này.

Nhưng hơn thế nữa, nếu bạn cũng như tôi, bắt taxi vì nghĩ nó thật tiện, đến tận nơi mình muốn, vì cá nhân bạn thì hãy đợi ít nhất là một giờ đồng hồ. Dù không phải kiểu taxi nào cũng chậm vậy, bạn có thể chọn mấy anh taxi cò mồi nhưng flat rate là 50 đô cho một lần di chuyển. Thay vì trả giá bằng thời gian, bạn phải trả giá bằng tiền. Rõ ràng là một bước đi không khôn ngoan và bạn đang không được chính phủ khuyến khích làm điều này.

Và rất có thể, chỉ ngay ngày hôm sau, bạn đau đớn nhận ra chỉ cần đi phương tiện “công cộng”, bạn sẽ tới nơi nhanh hơn bạn nghĩ. Nhưng hẳn nhiên, điều kiện tiên quyết nhất là hệ thống giao thông công cộng phải đủ tốt, điều mà chính phủ Sing vẫn luôn tự hào.

À, thì ra để có kết quả tốt, điều gì cũng cần hai phía.

Giống như tình cảm của tôi dành cho vợ tôi vậy, sáng lấp lánh giữa trời đêm Singapore.

Nhưng tôi sẽ không đến sống ở Singapore

Tôi đã quá yêu và thương người Việt Nam mình mất rồi. Đủ nhiều để khi nghe chị hướng dẫn viên nói chị đã chọn quốc tịch Sing, tim tôi bỗng thấy chậm đi một nhịp. Và tôi muốn Việt Nam mình trở nên giống như Singapore. Làm thế nào bây giờ?

Tôi mong cầu một Việt Nam văn minh giống vậy và tôi mong lan tỏa nhiều điều tốt đẹp tới mọi người. Tôi đã từng có những ngày vụng dại, ngây thơ dang tay với hầu như tất cả những khó khăn của người khác. Rồi bỗng sau nhiều ngày tôi giật mình nhận ra con người không thể tự trở nên văn minh chỉ bằng việc ta giúp đỡ họ. Họ sẽ không tốt lên bằng việc mình lúc nào cũng đến niềm nở và giúp đỡ, họ sẽ coi điều đó là hiển nhiên mất. Và tôi thực sự đã nói không với rất nhiều người vì tin rằng “yêu cho roi cho vọt”, quan trọng nhất là phải vì một mục tiêu chung.

Chuyện ở BB giờ mới kể

Việc hỗ trợ khách hàng từng li từng tý chắc chắn không phải là điều tốt, sẽ tốt hơn nếu ta có thể chỉ họ cách làm để họ chủ động hơn. Mình sẽ luôn sẵn sàng ở bên khi họ cần, nhưng không vì thế mà ta trở nên dễ dàng bị lạm dụng. Nhưng điều đó sẽ chỉ thực sự đạt hiệu quả khi PageFly “đủ ổn định”, điều mà cả team vẫn đang đau đáu.

Tương tự với việc tôi hỗ trợ các bạn in-house supporters, thề có chúa tôi đã từng cố dành tất cả cơ hội để trả lời tất cả mọi câu hỏi của mọi người. Nhưng không lâu sau tôi nhận ra mình không nên, chính xác là không được phép làm như thế. Tôi cần phải chia sẻ với team technical support để đảm bảo không có ai quá nhàn hoặc quá bận, điều này tốt cho cả hệ thống hỗ trợ khách hàng của công ty.

Tạm kết

Tôi đã từng rất hoài nghi về sự thay đổi này nhưng nhờ có những trải nghiệm rất khác biệt ở Sing,

tôi tin mình đang làm điều đúng đắn.