28 tuổi, thực ra là…

Ở độ tuổi không còn quá trẻ nhưng cũng chưa tới mức gọi là già, tôi ngông nghênh bước vội qua những ý niệm vẫn đang chờ mình hoàn thiện. Một trong số đó thuộc về niềm tin cố hữu tôi mang bên mình đã nhiều năm, mình sẽ không sống vì mình, hãy luôn biết đặt bản thân vào người khác.

Tôi sẽ không sống một đời vị kỷ

Tôi không thuộc tuýp người có thể sẵn sàng bỏ ra nhiều giờ để giúp một ai đó đạt được mục đích riêng của họ nhưng tôi sẽ luôn cân nhắc mọi lời nói, hành động của mình liệu sẽ ảnh hưởng tới ai, những gì. Tôi trở nên đặc biệt cẩn trọng trong cách mình tiếp xúc với một người để tránh mọi hiểu lầm không đáng có. Tương tự thế, tôi mang bên mình những khắc khoải về một lối sống không vị kỷ và rằng tôi sẽ tự trách mình lắm lắm nếu ngày nào đó tôi chợt phát hiện ra … mình lại đang làm lợi cho mình mà quên đi lợi ích của người khác.

Chuyện dù nhỏ chỉ như ăn sáng ở công ty. Tôi sẽ luôn cố gắng làm mọi sự cá nhân trước 8h (giờ làm việc của công ty), và nếu lỡ có hôm nào đi làm muộn và 8h30 mới ăn xong để có thể bắt đầu làm việc, tôi sẽ thấy hổ thẹn nhiều.

Dù công ty không hề gắt gao trong những việc tương tự như vậy mà tự tôi thấy mình đang làm “hại” công ty bằng cách ăn “hại” vào thời gian làm việc. Nó xuất phát từ chính niềm tin của tôi về việc bài xích gay gắt lối sống vị kỷ, nó diễn ra tự nhiên như khi người ta đòi công bằng cho mình.

Và cứ thế tôi tin rằng mình không sống vị kỷ.

Chuyện tăng lương

Ngày trở về BraveBits, sếp hỏi tôi mong muốn mức lương bao nhiêu. Dù hơi khác so với tình huống một cậu sinh viên mới ra trường đi xin việc và dù tôi đã trả lời được cả ba câu hỏi nhưng sự thực là tôi đã không deal lương, nói vui thì là: “Anh thích trả em bao nhiêu thì trả”. Tôi tin là mình nợ BraveBits một chữ tình to lắm, và rằng tôi vẫn luôn tin BB sẽ không để tôi phải chịu thiệt. Nếu tôi có đóng góp đủ nhiều, tự khắc mức lương của tôi sẽ tăng theo, đó là điều tôi chắc chắn nhất.

Sau ba tháng tôi được tăng lương “đột xuất” dù chưa đến hạn 6 tháng review và theo như lời sếp là tôi đã có những đóng góp đáng kể vào công việc.

Ngày review 6 tháng, tôi được đề bạt lên làm trưởng nhóm lập trình PageFly (Tech Lead), theo như sếp nói là tôi đã có những đóng góp đột phá, và tất nhiên là đi kèm với nhiều phúc lợi khác kèm mức lương lại một lần nữa tăng lên.

Chính sự thực này đã thêm phần làm chắc chắn thêm một kết luận rất sâu về mối quan hệ giữa mức lương cùng năng lực của bản thân.

Thực tế thì mức lương và năng lực của mình chẳng liên quan đến nhau … lắm

Tôi không sống vị kỷ bằng cách mang năng lực cùng kinh nghiệm làm việc của mình ra để đòi một mức lương tương xứng ngay khi bắt đầu làm việc. Tôi càng không có cơ sở nào để dùng thâm niên làm việc tại công ty để đẩy mức lương tăng lên vì sự thực là tôi (tính đến thời điểm viết bài này) mới làm được sáu tháng. Nhưng như tôi đã nói, tôi tin rằng công ty sẽ không để mình phải thiệt.

Hơn ai hết, tôi hiểu rằng không phải năng lực, thâm niên mà là đóng góp của mình tại tổ chức mới là thứ mang lại lợi ích cho mình. Vì sống vị kỷ, mình có thể rất giỏi nhưng do sợ bị bóc lột nên mình không làm hết sức, dẫn tới đóng góp chẳng là bao nhưng lại mong một mức lương cao. Nghịch lý là đóng góp ít nhưng lại mong công ty trả tiền nhiều, đó không phải là lợi ích đôi bên cùng có lợi và hiển nhiên là không bền vững. Không sớm thì muộn cá nhân đó sẽ bị đào thải.

Và tuổi 28 của tôi với bước ngoặt trong sự nghiệp do covid, thực ra là càng thêm màu cho một tôi không sống đời vị kỷ. Tôi càng thêm hồn nhiên mong ngóng một đời sẻ chia và cống hiến bất tận, đơn giản vậy thôi. 😌

Leave a comment