Cây xương rồng chết queo

Trước khi đứa con thứ 2 của tôi chào đời, tôi cùng vợ đi chọn một đôi cây để bàn. Một cây to với thân cây bự, cây còn lại là một cây xương rồng. Tôi vốn thích xương rồng bởi thứ sức sống mãnh liệt của nó và tôi biết trong cả tá cây xương rồng để bàn ngoài kia cũng phải có dăm bảy loại. Có cây xù xù, có cây lại lộ rõ cả thân để lộ những gai những góc. Nhưng buồn là tôi không giỏi gọi tên, tôi thích cái cảm giác ngắm nhìn lũ nó vươn cao trên nền đất khô khô, chứ không phải Google xem xương rồng này là loại nào, tẻ nhạt.

Hai cây để bàn sống tốt, chan hoà yêu thương nhau. Sáng nào tôi cũng tắm cho chúng nó bằng nước tôi uống một cách đầy trân trọng. Cây to tượng trưng cho gia đình nhỏ của tôi, tán là rộng, và tất nhiên là tôi không biết tên cây là gì. Dưới gốc cây là một vốc sỏi trắng, và một con lợn mặc áo mưa màu vàng, nhìn hay hay. Dạo này dù trời không mưa nhiều và dù nhà tôi không dột nhưng chắc nó buồn với cũng chán Covid 19 quá nên mặt có hơi bẩn, nhưng vẫn xinh chán. Cây còn lại cắm một cái bảng ghi Ruk Rik, Rik là tên biệt danh đứa cả của tôi trong động từ Risk, risk it all, và Ruk là tên biệt danh dự định của cậu hai. Ruk Rik nghe như tiếng cười của con trẻ, ngây thơ và hạnh phúc.

Con lợn vàng nhìn ngu ngu
Con lợn vàng nhìn ngu ngu từ dưới gốc cây bên cạnh cây xương rồng chết queo

Hai cây yêu nhau được mấy tháng, cây con lăn đùng ra chết. Tôi đã tưới nước hàng ngày và chăm chút nó đến độ tưởng sụt mấy cân (nhưng chắc không sụt đâu), mà nó vẫn chết. Hồi đầu tôi thấy nó nghiêng nghiêng, tôi đã nghĩ nó hướng theo ánh mặt trời, hay chỉ đơn giản là nó muốn chào tôi kiểu nghiêng cho nó điệu. Nó nghiêng dần đến một ngày nghiêng một góc 45 độ tôi mới giật mình nhìn thật kĩ vào phần trong gần sát gốc. Toang rồi, thân cây nó không chắc, nó bị ủng nước quá, hỏng mất rồi chứ chào với chăng gì.

Hỏi han này nọ, tôi biết do tôi đã tưới quá nhiều nước, xương rồng không cần nhiều nước đến vậy. Tôi tiếc ngẩn ngơ một đoạn vài ngày bối rối không biết nên làm gì, dù phần trên của cây vẫn rất xanh nhưng đã bắt đầu xuất hiện những vết khô và cháy do thiếu nước vì phần hỏng không thể truyền nước lên. Sau cùng tôi lấy kéo cắt hết phần từ đoạn hỏng của cây, về cơ bản là cắt hết. Tôi không đào đất và mua cây mới về. Dù không quá tâm linh nhưng tôi đã mua nó với niềm tin đây chính là đứa con thứ hai của mình nên tôi không muốn thay thế.

Sau cùng, tôi đã không định gọi tên nó là Ruk nữa, tôi đặt cho nó một cái tên khác, Pi, trong từ Peace, với hi vọng nhỏ nhoi là nó sẽ được sống bình bình an an. Trong tôi có một nỗi lo vô hình dù bằng hai mấy tuổi đời và đã qua tuổi trưởng thành, tôi hiểu điều này là ngớ ngẩn. Nhưng cuộc sống vốn là một chuỗi những điều ngớ ngẩn. Trong nhiều trường hợp, những điều ấy được giải thích, được khoa học chứng minh và được gọi là tri thức. Số còn lại, khi người ta không giải thích được, người ta gọi là những điều ngớ ngẩn.

Cây xương rồng chết queo

Vậy là cái “cây” xương rồng vẫn nằm đấy, vẫn có một cái bảng gọi tên. Tôi vẫn tưới nước nhưng với một lượng vừa đủ. Nhiều ngày trôi qua, không có động tĩnh nào. Nhưng tôi tin, bên dưới là một bộ dễ đang từng ngày từng ngày hấp thụ và chỉ chờ nắng để vươn lên.

Điều quan trọng là tôi có tiếp tục chăm sóc nó được đến ngày ấy … hay không.

Leave a comment