BraveBits trong tôi là

Vì cuộc sống còn nhiều gian khổ cùng con đường dài lắm ta phải đi, mang bên mình hành trang kiến thức cùng kỹ năng có lẽ vẫn chưa là đủ. Để mạnh mẽ bước tiếp, mình còn cần một mảnh thời gian.

BraveBits là một nơi tuyệt vời, về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Thế nhưng số người nghỉ việc hàng năm, thậm chí, hàng tháng, lại nhiều đến chóng mặt. Có những tháng, 4-5 người nghỉ cùng một lúc, ở nhiều bộ phận khác nhau, công ty vẫn tuyển người vất vả. Khi nộp hồ sơ, các ứng viên sẽ được hỏi một câu: Tại sao bạn lại chọn BB? Người ta vẽ ra cả trăm, đều những lý do nghe thì rất bùi mà nếm thì nhạt thếch. Nhưng người ta vẫn phải viết, không lẽ để trống. Suy cho cùng thì, mục đích mỗi người đi làm đều là vì tiền, duy chỉ có mức độ cần tiền của mỗi người là khác nhau. Tiền rất quan trọng nhưng nó không phải là tất cả. Nên nếu ai đó đến BB chỉ vì tiền, chắc chắn họ sẽ đi sớm. Nói như thế không có nghĩa là những người rời BB đều là vì họ làm vì tiền cả, mỗi người mỗi lý do. Nhưng BB thật sự là một nơi tuyệt vời, hoặc có thể khái niệm tuyệt vời của tôi hơi khác với mọi người.

Làm ở BB, tức là đi liền với sự thoải mái về thời gian nhưng gắt gao về số lượng và chất lượng. Nói cách khác, bạn có thể không cần phải làm 8h mỗi ngày nhưng đầu ra phải đảm bảo đủ “số”. Quy chuẩn về chất lượng đang ở mức dần hoàn thiện. Vị trí làm việc linh hoạt tùy theo khả năng của mỗi người. BB hướng theo mô hình Scrum, các buổi họp được diễn ra hàng ngày và nhiều đến mức “hơi quá”, các team họp hàng ngày, hàng tuần. Leader thi thoảng sẽ họp 1on1 với một người trong team của mình vào một ngày và đóng vai trò như một Scrum master xuyên suốt quá trình làm sản phẩm. Tinh túy của Scrum có lẽ là cung cách làm việc chéo (cross functional). Việc dev support khách hàng đã trở nên quá đỗi bình thường và designer phải học css là chuyện thường ở huyện BB nhé.

Chế độ lương thưởng không phải là quá cao nhưng sẽ ở mức đủ để bạn hưởng thụ cuộc đời. Bằng chứng là từ khi làm ở BB, mình với vợ mình đi xem phim và coffee thứ 7 hàng tuần, đều như vắt chanh. Ngoài ra cứ 1,2 tháng, BB tổ chức cho anh em đi dã ngoại gần xa, kinh phí được tài trợ 100%.

Vậy mà vẫn có người muốn nghỉ, hoặc giả như họ không muốn nhưng họ không còn lựa chọn nào khác.

Mình muốn nói về một người anh trong công ty, một người từng lạ, mà bỗng trở nên thân quen gần gũi. Anh không phải là người hoàn hảo, làm việc cũng không phải quá xuất sắc, tính xấu thì nhiều vô kể. Đến bây giờ, kể cả khi anh đã rời công ty, khi ai đó nhắc về anh, hình ảnh đầu tiên hiện lên về anh là một ông gầy, suốt ngày ho khụ khụ kiểu sắp chết, dáng đi lệnh khệnh, hay khoe của, làm ăn nhiều lúc thì cẩu thả cộng thêm cái tính hay chỉ trích thái quá. Nhưng lạ là vẫn khiến nhiều người nể phục, trong đó có tôi. Tôi không phục cái cách thi thoảng anh ép anh em làm hộc máu, do chưa tính toán hợp lý thời gian, để chạy cho kịp ngày sản phẩm release mà phục cái cách anh đứng lên nhận mọi trách nhiệm về mình khi team bị lên án vì sản phẩm lỗi. Tôi ghét cái cách anh thân với thằng bạn thân của tôi còn hơn cả tôi thân với nó nhưng lại nể cái cách mà anh có thể kéo nhiều người trong đội về làm một khối. Anh hứa nhiều điều làm được thì chẳng bao nhiêu, nhưng lời hứa anh không bao giờ nói ra ấy là khiến cho những đứa em của mình trưởng thành, anh lại khiêm tốn giữ lại, mặc dù anh rất thích khoe 😉 Hoặc giả như anh cứ khoe thế cho câu chuyện nó vui, sao cũng được, miễn là anh em thoải mái.

Ngày anh nói anh sẽ rời BB, cái ngày trời mưa tầm tã, nước mắt của anh cũng theo mưa. Tôi nhìn anh với ánh mắt đầy cảm khái, việc anh rời BB có lẽ cũng như bao người với những lý do riêng của mình. Khi anh bắt đầu nói lý do, tất nhiên không phải là lý do tôi vẫn thường nghe ai đó khi sắp nghỉ nói trước công ty, một lý do đầy ẩn dụ, một lý do nghe đến bão lòng. Tôi vốn là thằng vẫn biết giấu cảm xúc, vậy mà chữ buồn, chữ không cam tâm nó hiện lên rõ quá. Ngày cuối cùng chia tay, anh em ôm nhau, thằng bạn thân của tôi nó khóc, nó khóc trước mặt bao người. Và tôi vẫn biết, khi một thằng con trai nó khóc, ấy là khi lòng tự trọng của nó đã chợt dỡ xuống vì một lý do khác cao hơn. Nó đã khóc rất lâu, anh ngồi cạnh và trải tất cả lòng mình. Tôi nhìn anh, nhìn nó, sầu thảm và thương cho anh nhiều. Cái thương đi cùng bao nhiêu phẫn nộ, những điều tôi muốn nói từ lâu, tôi nói cả với anh.

Anh sẽ đi nhiều nơi, gặp nhiều người, kỉ niệm sẽ ngày một dày lên, nhưng mảnh ghép thiếu nơi BB cùng quãng thời gian anh em chiến đấu bên nhau, mong anh giữ lại dù chỉ một phần. Vì cuộc sống còn nhiều gian khổ cùng con đường dài lắm ta phải đi, mang bên mình hành trang kiến thức cùng kỹ năng có lẽ vẫn chưa là đủ. Để mạnh mẽ bước tiếp, mình còn cần một mảnh thời gian.

Leave a comment