Kịp sống

Có một thời gian tôi đeo “bận rộn” như một tấm huân chương, đi qua ngày nào cũng trong trạng thái lịch kín, đầu óc kín, và cả những khoảng thở trong lòng cũng kín, để rồi ngỡ rằng đó là dấu hiệu của trách nhiệm và trưởng thành. Tôi từng tin rằng người lớn là phải như vậy: phải phản hồi nhanh, phải xử lý gọn, phải luôn có mặt ở mọi điểm nóng, và nếu còn mệt thì nghĩa là mình chưa cố đủ. Nhưng càng đi lâu trong nhịp ấy, tôi càng nghe rõ một sự thật rất lạ: việc vẫn xong, deadline vẫn kịp, còn mình thì hụt dần, như căn phòng bật hết đèn mà vẫn lạnh.

Continue reading “Kịp sống”