Vết xước của thời gian

Có những nỗi buồn không còn làm người ta ngã xuống nữa. Nó không còn là cơn bão quật nghiêng mái nhà, không còn là tiếng cửa đập sầm giữa đêm, không còn là cảm giác tim mình bị một bàn tay vô hình bóp chặt đến mức phải ngồi im hàng tiếng để tự nhặt lại từng mảnh của chính mình.

Continue reading “Vết xước của thời gian”

Thương lấy phần tối bên trong

Mo Gawdat từng chia sẻ biểu đồ Yin Yang để nói rằng cuộc sống luôn tồn tại hai cực sáng – tối, và đường cong ở giữa chính là điểm cân bằng. Tôi nghe mà thấy giống như ai đó vừa đặt một chiếc gương trước mặt mình: mỗi ngày ta đứng giữa hai thái cực mà không hay, cứ vô thức nghiêng theo một bên rồi lại trách thế giới không như ý. Bí quyết sống dễ nhất có lẽ là thuận theo tự nhiên – không gò ép, không cố trở thành hình mẫu nào khác – nhưng nói thì dễ, giữ được nhịp đó mới khó.

Continue reading “Thương lấy phần tối bên trong”