Nếu có một điều ước thì em sẽ ước gì?

Tôi có cả một ngày dài nghĩ về đoạn system prompt đang làm dở. Tôi ngồi phân tích về dữ liệu nhận được, một số vấn đề phát sinh và tôi phải xử lý chúng, không phải theo kiểu sẽ nhảy vào fix nó, yeb, tự fix nó, nope. Tôi cần một cách làm hệ thống hơn, chuẩn bị nguồn lực, tìm hiểu lý do nó xảy ra và đảm bảo sự vụ tương tự sẽ không tái diễn.

Tôi đã họp với cộng sự trong team, chia sẻ về sự cố. Nhưng tôi cũng gặp khó khăn với việc sắp xếp từ ngữ khi cảm xúc thì hối thúc cần phải xử lý nhanh nhưng lý trí cùng lúc cũng bắt tôi phải chia sẻ chúng một cách bình tĩnh, không để năng lượng tiêu cực tràn ra ngoài, ảnh hưởng tới không khí làm việc của team. Một chút áp lực là tốt nhưng tự do nói với một thái độ không chuẩn mực không phải kiểu của tôi.

Chúng tôi đang ở giữa kỳ review cộng sự, đã có những mẩu data quan trọng và nhiệm vụ của tôi là khiến cho chúng thực sự dễ tiếp cận, và có ý nghĩa. Yes! Data mà lại có ý nghĩa? Nếu định nghĩa lại từ ý nghĩa thì nó đơn giản là có liên quan, có cơ sở để dẫn tới một intention nào đó. Và intention ở đây, trong vụ review này là quyết định giữ người hay sa thải.

Và đoán xem, ngày hôm nay tôi còn gì điều gì nữa cần phải giải quyết. 9h sáng bố tôi cần được đi châm cứu và trong lúc cả tôi và em trai đều bận, vợ tôi đã nhận nhiệm vụ này, dù nó hơi kỳ. Tôi không nghĩ ngợi nhiều về việc phải đi kiểm tra nhưng điều khiến tôi lo lắng là kết quả, ông có nguy cơ bị liệt mặt và sẽ cần đi châm cứu hàng ngày trong 15 ngày sắp tới. Tôi đã nghĩ rằng những ngày tới hẳn tôi sẽ phải nghỉ nhiều, hoặc ít nhất phải sắp xếp giờ làm thế nào để đảm bảo tiến độ công việc. Chiều về tôi biết vợ tôi đã mất hơn một buổi sáng cho một lần đi châm cứu, vậy là kế hoạch sắp xếp thời gian chính thức bể.

Đầu giờ chiều ngồi làm việc, sau thời gian hoàn thiện bộ prompt, tôi tập trung xử lý check-in nháp cho OKR, buổi tới sẽ là buổi check-in cuối cùng và tôi sẽ còn một buổi tổng kết nữa. Nhìn cả bộ, 3 O và khoảng hơn 10 KR, nó toang không thể toang hơn và thề có chúa là tôi đã chạy hết tốc lực, nếu không muốn nói là burnout. Đồng hồ chợt báo mức căng thẳng cao, 75/100. Tôi rà lại một lượt rồi rời công ty. Một giờ chạy xe trên đường có lẽ sẽ khiến đầu tôi bớt căng và về nhà khi check-in nháp tiếp lại có thể có minh mẫn, mức năng lượng trên đồng hồ hiện dưới 30, khá thấp.

Trên đường về nhà, server Anby lăn đùng ra chết, một commit pushed lên bị lỗi. Tôi hỏi trong nhóm và propose một cách fix, Lâm comment đã thấy và đang deliver hot fix. Vợ tôi chợt nhắn tin:

  • Tui đón bạn, thì có kịp hem?
  • K nha – tôi đáp
  • Uổi
  • A đến Tây Đô rồi (Tây Đô là trường cấp 3 gần nhà tôi)
  • Vâng, về sớm zợ, về đón em ăn cháo ak? – Vợ tôi hỏi với 1 icon mặt cười

  • Uk – Tôi ra vẻ lạnh lùng nhưng lòng nở một nụ cười thật tươi, … có lẽ là đầu tiên trong ngày.

Đưa em đi ăn cháo về, trên đường tôi hỏi em bâng quơ: “Nếu có một điều ước thì em sẽ ước gì?”. Em có đáp một điều gì đó mà đến giờ tôi không nhớ, bởi lúc ấy trong đầu tôi đã bận trả lời cho chính câu hỏi tôi đặt ra:

“Nếu có một điều ước, anh chỉ ước được bên em, thêm một ngày nữa thôi…”

Vì em biết không? Giữa rất nhiều những tất bật, em với mỗi lần xuất hiện lại như một tiếng chuông gió reo vang khiến lòng tôi dịu lại,

muốn thương em và

… được em thương.